Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Người tình trăm năm của mình !

Tự nhiên hôm nay, trong một trạng thái biêng biếng do thuốc giảm béo gây ra, mình tìm thấy Người tình trăm năm của mình, sẽ không bao giờ rời bỏ mình, yêu mình vô điều kiện, đau khổ cùng mình, chết đi theo mình, luôn luôn theo mình như hình với bóng. Khóc, cười, hiểu mình đến từng chân tơ sợi tóc và luôn thành thật với mình. Nhưng cũng rất đau khổ khi phải thừa nhận người đó là MÌNH.

Chẳng ai yêu mình bằng mình cả ! thế đấy nhưng đó lại là sự thật. Trước đây mình cố sống để thành thật với mọi người nhưng rồi dần dần mình nhận ra mọi người đâu cần cái đó mà mình thì lại luôn đau khổ khi mình đã thành thật rồi nhưng vẫn không nhận được cái mình muốn, dù có thể trong một vài trường hợp cũng được khen là con bé này thẳng thắn. Mình chợt nhận ra để sống một cách vui vẻ cho bản thân trước đã, rồi cho những người xung quanh thì phải yêu bản thân mình, chiều chuộng bản thân mình và đừng sống một cách thành thật quá. Hãy thành thật trong giới hạn có thể của sự lập lờ ! Ai muốn hiểu gì cũng được, chỉ có Người tình của mình mới là người hiểu rõ nhất mình nhất.

Ai muốn hiểu kiểu gì cũng được, quan trọng là mình phải tìm được niềm vui cho mình, tìm được can đảm và hứng thú cho mình để tiếp tục chặng đường phía trước với giả thiết là sẽ chỉ có một mình mình thôi. Nếu có thêm một số điều kiện phụ gia thì càng tốt nhưng không được để mình bị phụ thuộc mà ít nhất là mình phải biết mình muốn gì và phải biết tự điều khiển mình. Nếu không thì sẽ chấp nhận thương đau thôi, chắc cũng phải còn một cơ số đau thương nữa mới đạt được cảnh giới mình muốn. Thiên hạ đầy người đã đạt được rồi đấy. Ở tuổi 33 con bé nhận ra và bắt đầu chập chững khám phá. Để xem thế nào đã.

Yêu mình quá đi :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét