Bài đăng Phổ biến

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Nho còn xanh lắm....

Tại sao cuộc đời này có những tình huống trớ trêu thế nhỉ ? Đôi khi giống như kiểu nho còn xanh lắm phải đợi thôi mà đợi được đến lúc nó chín thì không biết mình có còn nguyên cảm xúc không, hay đã có một người khác lấy nó đi rồi hay nó tự thối trước khi chín...

Em mệt mỏi, em bế tắc, em muốn lao vào vòng tay của anh, bất chấp tất cả, bất chấp dư luận, bất chấp có thể anh chỉ thích em, bất chấp có thể lúc bừng tỉnh em có thể nghĩ khác, bất chấp tất cả....
Cảm xúc dâng đầy trong em, mỗi suy nghĩ của em...em muốn biết đó thực sự là gì ? Là tình yêu, là sự ham thích nhất thời, là vì anh là mẫu người em đang chờ đợi....Em không biết... Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.....Em nhớ ánh mắt và nụ cười hôm qua lúc anh trông thấy em. Nó ảm ảnh em....

Tại sao mình lại phải cầu toàn thế nhỉ ? Sao không sống vô trách nhiệm một lúc có sao đâu ? Mục đích của cuộc đi dạo không quan trọng bằng các bước chân đi. Đành tự củ chuối vậy. Nếu không phải là duyên phận thì đành vậy....Tùy duyên. Một chữ Duyên chết người, đùa cợt ....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét