Bài đăng Phổ biến

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Thăng....

Trời đẹp, tâm trạng mình cũng thấy khá lên mấy chân kính.
Đưa con đi học sớm, mua một chiếc bánh papa rotti lên cơ quan, 1 mình, bật nhạc, ăn bánh, ngắm nhìn thành phố từ trên cao. Dưới kia mọi người tất bật, sự sống đang chảy cuồn cuộn. Một mình thanh thản, chào một ngày mới mà không biết cuối ngày tâm trạng mình có down không. Nhưng thôi hãy tận hưởng khoảnh khắc này, cảm nhận mình đang chín, sắp thôi, nhưng chắc cũng cố để không nẫu.

Mình nghĩ về nhiều thứ: về chồng mình, vẫn còn có thể cứu vãn nhưng không biết mình có đủ kiên nhẫn không, hay mình đã quá mạnh mẽ để anh cảm thấy mình khiêm nhường. Mình có thể giữ cho bố mẹ một người con rể thi thoảng đến uống bia với bố, thi thoảng đèo mẹ mình về. Mình có thể giữ cho con mình một người bố, để không phải chứng kiến cảnh cuối tuần đưa con về với bố. Nhưng mình không thể nhượng bộ hay giả vờ có tình cảm với mẹ chồng, mình không đủ generous và cũng không mở lòng dù mình biết điều đó có thể làm nhiều người vui. Mình không thể tự nhủ là cứ làm đi rồi có ngày mình sẽ thấy luật nhân quả. Không, sorry about that. Thấy mâu thuẫn rồi đó. Một cuộc đời nhẹ nhàng đôi khi hơi monotone đợi mình, và cây sẽ cho ra quả nhưng lại không biết mình có đợi được đến lúc đó không?

Tại sao mình nghĩ đến anh, vì mình biết mình có thể làm cho mình và anh tìm được passion cho dù biết passion ấy rồi sẽ qua. Rồi sẽ đau đớn, nước mắt nhưng cái sự quyến rũ của passion thì thật khó cưỡng nổi, mình cũng chỉ là con người nhỏ bé, cần 1 vòng tay, 1 phút đam mê....

Nếu được chọn con xin được chọn cả hai :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét