Bài đăng Phổ biến

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Trả giá....

Mình đang trải qua những bước đi đầu tiên để tìm sự thanh thản lâu dài cho bản thân... Không hề đơn giản, những suy nghĩ, khát khao, toan tính, ....chống chéo nhau, lẫn lộn.... chắc mình khó bình yên.... Mình tìm kiếm sự hoàn hảo không tồn tại... mình sợ trả giá cho những lỗi lầm tình cảm vì mình biết nó sẽ làm mình đau đớn rất lâu trước khi mình kịp thấm thíu cảm nhận quả ngọt mà nó mang lại ... mình chưa kịp trải nghiệm thật nhiều mà....
" Qui donne ne doit jamais s'en souvenir. Qui reçoit ne doit jamais oublier." Proverbe Hébreu
suy nghĩ của chị này rất giống mình:

Chắc lòng rất khó bình an?


Tự nhiên có một nỗi cô đơn, một nỗi trống trải rơi trong lòng đêm sâu, chẳng hiểu sao lại ko muốn ngủ, mắt cứ ráo hoảnh như chưa phải lúc này đã là 2h sáng.

Chắc tại rượu vang.

Thỉnh thoảng, mình lại cảm thấy muốn chạy trốn. Chạy đi đâu thì không biết nhưng rất muốn chạy trốn những tháng ngày này. Nỗi buồn chìm sâu. Sâu và lắng trong đến nỗi mình vẫn nhìn thấy nó, mà lòng tịnh, không gợn lên một chút sóng...

Mình khát cái gọi là chân thành đến nỗi vật vã như kẻ nghiện, như người đi trên sa mạc khát nước, khát ốc đảo xanh tươi. Mình khát hơi ấm thương yêu...

Kẻ tu hành lắng nghe tiếng mõ, mải miết tụng kinh để nghe thấy lòng thiền, mà chẳng thể nào quên được cuộc đời đang réo gọi ngoài kia.

Em sợ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét