Thơ tặng phụ nữ độc thân.
Chiều chênh chao…
Em biết dựa vào đâu cho khỏi ngã?
…
Ngoài sushi bar kuru-kuru với các băng chuyền giật lùi chóng mặt
Cô bạn gái tíu tít cười, kể chuyện chiếc túi Louis vuitton mới vừa mua.
…
Ngoài Highland với tách cappuccino nóng single
Cậu bạn trai bằng tuổi cũng đang trong tình trạng “chán yêu đương nhăng nhít”
Giả vờ xua tay khi nói về các em 9X ngày nay thường quá ư “ríu rít”
“Chỉ tổ nhức đầu!!!” – cậu nhăn mặt, bĩu môi.
…
Ngoài Galaxy với hội “độc thân, quyến rũ” ướp Kenzo thơm nức
Cuối cuối tuần rủ nhau lựa các phim tình cảm nóng hừng hực
Ngồi nhai bắp rang bơ rào rạo, cười rú rí rồi lại lau nước mắt cho nhau.
Có thật không anh, em chẳng còn bàn tay nào để nắm?
Có thật không anh, em chẳng còn bờ vai nào để dựa?
Có thật không anh, em chẳng còn cái ôm nào đủ sức ủ ấm nỗi đau?
Có thật không anh…?
Em đã quá quen với chiều Sài Gòn nỗi cô đơn vỡ lanh canh,
Nhưng vẫn thường cắm head phone vào tai, mở to “Walking in the rain” rộn rã
Không có ai chở em đi suốt những cơn mưa mùa hạ
Với mùi hương for X-men quấn quít trong vòng tay.
Thì có sao đâu?
Ai cấm em cắm một bình hoa Pensée tươi thắm.
Pha một bình trà, nấu một bữa ăn thịnh soạn,
Tự nhảy múa trong nền nhạc Rum Ba nồng nàn, cháy bỏng
Rồi nằm khểnh, gác chân xem “P/s, I love you” đến tận khuya.
Thì có sao đâu? Có sao đâu phải không anh?
Em vẫn sẽ rất một mình, bước đi kiêu hãnh
Có ai cấm em sống những chuỗi ngày độc thân chẳng hề im lặng
Để đợi chờ anh.
Chỉ riêng anh.
By Cẩm Tâm.
Comment:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét