Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Gửi các con yêu của mẹ !

Đã lâu lắm rồi mẹ không viết nhật ký một phần vì thấy lòng mình đã bình an một phần vì cố giữ cho nó không gợn sóng nhưng cuộc đời không bao giờ là một dòng sông yên đềm phẳng lặng cả, và mẹ chắc chắn là cuộc đời mẹ cũng vậy.
Từ bấy lâu nay mẹ vẫn lần chần trước một quyết định lớn của đời mình vì nó không chỉ ảnh hưởng đến mẹ, mà còn cả các con và bố của các con nữa. Bố của các con luôn là người tốt và tử tế trong mắt mẹ nhưng sự thiếu quyết đoán của bố làm mẹ mệt mỏi. Mẹ mệt mỏi thực sự vì khi con người ta không được sống bằng cuộc sống của chính mình và do chính mình tạo dựng thì đối với mẹ, đó không còn là cuộc sống nữa mà đó là sự chịu đựng. Mẹ biết mình thật bất công khi cố tình đẩy bố ra cuộc sống của mình nhưng mẹ cảm thấy đó mới là cách trả lại cuộc sống cho chính mình và cho bố.
Bây giờ khi đứng trước sự lựa chọn giữa hai con và bố, mẹ biết chắc chắn mình phải làm gì dù chưa hình dung được hết nó sẽ khó khăn thế nào. Nhưng đúng là đối khi con người phải chấp nhận rằng mình tàn nhẫn để chọn lấy điều tốt đẹp hơn cho mình. Mẹ hy vọng là mẹ và bố vẫn có thể đi cùng một con đường để có thể cùng chăm sóc và yêu thương các con theo cách này hay cách khác.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Thanh thản...

Từ ngày biết mình có bầu, mình như đã biết được con đường mình sẽ phải đi, đóng chặt cửa lại những lựa chọn khác. Thanh thản... vì ngoài thanh thản ra mình không biết phải làm gì khác...

Đôi khi trong đầu cũng có những suy nghĩ này nọ nhưng rồi cũng tự biết là viển vông, dù không bị đánh thuế thì cũng không nên xa xỉ thế.

Đừng nhìn em bằng một ánh mắt khó hiểu như thế, đã chưa là gì thì cũng sẽ không là gì, dù đã rất lâu rồi em chưa bị từng bị trúng đạn nặng thế.

Em bây giờ đã có lối đi riêng, và đã xác định ai là người mình sẽ gắn kết cả cuộc đời, những đứa con anh ạ.

Mùa thu đẹp, thời tiết tốt, chỉ muốn ngủ vùi, đi cà phê được gác chân lên ghế, đeo kính đen ngắm trời đất. Thanh thản.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Được và mất ....

Lâu lắm rồi không viết ....
Năm nay mình cảm thấy mất nhiều hơn được nhưng ít ra là mình biết chấp nhận hơn. Mất đi những cơ hội đi ngang qua mà mình không dám nắm lấy, mất đi cả những thứ mà từ lâu lắm rồi mình mới có được....thay vào đó là một sự chấp nhận dễ dàng hơn. Và rồi đến giờ khi mình đang pregnant, mình chẳng có ao ước gì nữa cả, mặc nhìn mọi thứ trôi đi và tự đặt mình ra bên ngoài của tất cả. Đứng nhìn mọi thứ trôi đi. Mình không tiếc nối nhiều, có lẽ đấy là sự sắp đặt của số phận và mình không tìm cách lẩn tránh nữa. Mọi thứ đến tự nhiên trong sự buông xuôi của mình. Cái gì quan trọng với mình thì cứ để đến cuối con đường chúng ta sẽ biết. Cuộc đời còn dài lắm.... Chào con yêu, chúc mừng con đã đến với cuộc đời này.

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

My life in ruins...

Hôm qua mình vừa xem bộ phim này. Phim rất nhẹ nhàng, hài hước và đơn giản. Có một câu mà mình thấy rất hay trong hoàn cảnh ấy: bạn đang tìm sự trở ngại chứ không phải tìm sự màu nhiệm. Mình thấy đúng nhưng đời không như phim và mình cũng không phải là một người độc thân để làm bất cứ điều gì mình muốn.

Hôm nay đến cơ quan làm trong tâm trạng chán chường cảm thấy, my life in ruins thực sự. Mình không thích công việc này một chút nào cho dù nó có thể cho mình một mức lương tạm ổn. Trả lương cho một người như mình để mình dying cũng là một cách giết người không dao cao thủ. Cao thủ như chính anh vậy. Nhưng chắc mình sẽ không thể thế này được lâu nữa đâu vì đấy không phải là mình mà không phải là mình thì sẽ chỉ là tồn tại. Cho dù anh là ai, vẫn đâu đó trong tâm trí em nhưng sẽ không bao giờ là của nhau cả.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Một cặp văn minh.

Tom Ford – Richard Buckley 24 years & forever
Dịch từ tạp chí Out, số ra tháng 1, 2011 (link)
người dịch: Kea & Phi Thiên
Gửi Tần gửi Chi, đồng đảng trên mặt trận phía Tây đầy máu và nước mắt.
Tom Ford là một cậu trai 25 tuổi nhút nhát khi anh gặp biên tập viên Richard Buckley. Một chuyến thang máy là quãng thời gian anh cần để quyết định, anh muốn cưới anh ấy.

Tom Ford, nhà thiết kế:
Bạn có thể gặp một người và cảm giác như thể bạn đã biết anh ấy cả đời. Đêm đầu tiên đi uống với Richard, tôi có cảm tưởng tôi đã biết tất cả về anh. Anh ấy có cặp mắt hoang dã nhất, mắt của giống husky xứ Alaska. Không phải màu xanh, không phải màu xám, là thứ sắc độ bạn chưa từng thấy bao giờ, gần như ánh bạc vậy. Đôi mắt ấy không trao đi bất cứ thứ gì, nhưng hoàn toàn mê hoặc. Chúng tôi thấy nhau lần đầu ở một buổi trình diễn thời trang ở New York năm 1986. Anh ấy 38 tuổi, là biên tập viên thời trang của tạp chí Women’s Wear Daily (WWD). Anh ấy tự tin và đẹp tới mức gần như không thể chạm tới. Ánh nhìn của anh ấy nồng nhiệt đến độ làm tôi bủn rủn, nên khi buổi trình diễn vừa kết thúc tôi đã, theo nghĩa đen, cắm đầu phóng ra khỏi cửa để né tránh anh ấy. Mười ngày sau, sếp của tôi, Cathy Hardwick, bảo tôi đến văn phòng Women’s Wear Daily để lấy vài bộ trang phục. Tôi được chỉ thẳng lên tầng thượng, nơi họ đang chụp ảnh, và khi cửa thang máy mở ra, đứng trước mặt tôi là người đàn ông với đôi mắt màu biển. Anh vội vàng giới thiệu tên anh là Richard Buckley, rồi bảo tôi là số trang phục tôi cần nằm ở tầng dưới, và đề nghị tháp tùng tôi xuống chỗ họ gọi là “tủ quần áo”. Anh ấy quá sức đáng yêu, và hoàn toàn là một tên ngốc. Anh ấy kiểu như đã nhảy nhót quanh tôi, nháy mắt với tôi, và cố hết sức tỏ ra thu hút. Tôi đã quyết định trong chuyến thang máy đó là tôi sẽ cưới anh ấy. Tôi là người rất thực tế, và tôi đã nghĩ, OK, có một sự liên kết ở đây. Anh ấy đã đánh dấu chọn trên tất cả các ô, và, bùm, khi chúng tôi xuống tới tầng trệt, tôi đã nghĩ, OK, bán luôn. Anh ấy quá sức thích hợp. Anh ấy quá đẹp, anh ấy thật sự có mối liên kết nào đó với tôi, anh ấy rất trưởng thành, vì thế mà anh ấy cũng quá nguy hiểm. Và anh đã nghiêm túc theo đuổi tôi, thật ra là anh ấy cũng chẳng cần quá cố gắng để làm được việc đó. Điều ấy khiến tôi thích thú, nhưng cũng làm tôi sợ hãi, bởi vì tôi biết là anh ấy đặc biệt, những gì tôi cảm thấy về anh ấy khác hẳn mọi thứ tôi từng cảm thấy trước đó.
Richard Buckley thời trẻ
Chúng tôi cùng đi mua sắm cho Giáng Sinh vào một ngày thứ bảy, và chúng tôi ở bên nhau hằng đêm chỉ sau vài cuộc hẹn đầu tiên. Chỉ vài ngày sau chúng tôi bắt đầu nói với nhau: “Tôi nghĩ là tôi yêu anh mất rồi.” Hiện tại, chúng tôi nói như thế hàng đêm trước khi đi ngủ, chúng tôi nói như thế sau mỗi cuộc điện thoại, và chúng tôi viết như thế sau mỗi email gửi tới nhau. Bất cứ khi nào bạn nghĩ “Tôi yêu anh.”, tôi đều tin là bạn cần phải nói rõ ra. (“Yêu là phải nói to lên!” – Kea). Nếu bạn nghĩ tới việc cầm tay hay hôn người yêu, bạn nên hành động ngay. Tôi luôn luôn làm thế.
Chúng tôi đều về thăm nhà vào Giáng Sinh, khi chúng tôi quay lại, anh ấy tặng tôi chìa khóa căn hộ của anh ấy và hỏi tôi có muốn chuyển vào không, tôi đã chuyển. Chúng tôi chỉ vừa biết nhau được một tháng. Anh ấy đã từng sống với một người khác khoảng ba, bốn năm, nhưng mối quan hệ ấy không thật sự nghiêm túc, còn anh ấy thì đang thật sự muốn một mối quan hệ nghiêm túc. Anh ấy đạt đến trạng thái ấy năm 38 tuổi, còn tôi đạt đến trạng thái ấy năm 25 tuổi, cả hai chúng tôi đều sẵn sàng muốn ổn định, muốn yêu và gắn bó cuộc đời với một ai đó. Tôi đã ngủ với rất nhiều người và đã tận hưởng đủ cả rượu chè, nhảy nhót lẫn ma túy. Tôi quan hệ tình dục lần đầu năm 14 tuổi. Bạn gái hồi trung học của tôi đã hai lần có thai trong thời gian cả hai hẹn hò. Vào thập niên 70, phá thai được xem là một biện pháp tránh thai, và tôi nghĩ là mọi trường trung học ở thời điểm ấy đều phổ biến việc đó.  Chắc chắn là nếu đặt vào hiện tại tôi sẽ không làm như thế, cho dù tôi có đang là một thiếu niên hay không. Nên tôi nghĩ đấy là một phần tất yếu của thời đại ấy, cùng với sự phóng túng của tình dục trên tivi. Nếu bạn coi bất cứ chương trình truyền hình nào của những năm 70, bạn sẽ thấy tất cả mọi người đều sẵn sàng nhảy lên giường với bất kỳ ai. Tôi tin là chính AIDS đã thay đổi mọi việc.
Một trong những người đầu tiên bị chẩn đoán nhiễm căn bệnh ấy, mà thời bấy giờ gọi là ung-thư-của-gay, vào năm 1981, là bạn của tôi. Tin ấy là một cú đánh với tôi, và tôi đã tuyệt đối chỉ quan hệ an toàn cho tới nay. Điều này hẳn đã cứu mạng tôi, nhưng nó cũng ảnh hưởng tới quan điểm của tôi về tình dục mãi mãi. Bạn sẽ gắn liền tình dục với cái chết, hoặc ít nhất là tôi đã như thế. Richard và tôi đã hẹn hò ba lần trước khi chúng tôi thật sự quan hệ, bởi vì bạn tốt nhất của tôi đang nằm viện, chờ chết với AIDS, và bạn tốt nhất của Richard cũng đang nằm viện, hấp hối vì AIDS. Chúng tôi cứ đi chơi với nhau, rồi anh ấy đến bệnh viện, và tôi cũng tới bệnh viện, vì thế mà sự việc ấy khá là ám ảnh chúng tôi. Nỗi sợ hãi khủng khiếp đó, cũng như việc chứng kiến bạn bè thân thiết lần lượt ra đi trong khi chúng tôi đang yêu nhau, đã gây tác động lớn lên mặt tình dục trong giai đoạn đầu của chúng tôi. Nếu lập ra một danh sách, có thể nói là một nửa bạn bè của chúng tôi từ đầu những năm 80 đã không còn hiện diện nữa. Và vẫn tiếp tục như thế tới đầu thập kỷ 90, không hề ngừng lại.
Sau ba năm chung sống, Richard bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, và bị dự báo là không thể sống lâu được. Chúng tôi đã có một lượng khá nhiều bi kịch gia đình cùng nhau, và những thăng trầm đã xảy ra, cuối cùng, sẽ đem bạn đến gần nhau hơn. Bởi vì những gì bạn trải qua cùng nhau sẽ khiến lịch sử của các bạn giàu có hơn.
Già đi bên nhau là một trải nghiệm thú vị bởi cả hai chúng tôi đều thay đổi rất nhiều. Tôi thường rất im lặng  trong quãng thời gian đầu tiên khi chúng tôi quen nhau, mà thật ra thì tôi là người vô cùng, hết sức, cực kỳ là rụt rè, nhưng bây giờ sẽ chẳng có ai tin được chuyện đó, bởi vì tôi đã thành công trong việc tạo dựng hình tượng sự nghiệp/công chúng, một việc đòi hỏi lượng năng lượng khổng lồ để thực hiện. Còn Richard, ngày trước, rất mực cởi mở náo nhiệt. Richard là người hướng ngoại, còn tôi hướng nội, nhưng hôm nay nếu gặp cả hai chúng tôi, bạn sẽ nghĩ ngược lại. Richard, trong hiện tại, khá là trầm tĩnh, nhất là khi anh ấy biết bạn. Nhưng nếu bạn kéo được Richard tới một buổi tiệc, anh ấy sẽ đặc biệt sôi nổi. Tôi thật ra rất ghét tiệc tùng, nên tôi thường tìm cớ không đi. Tôi thích những bữa tối thân mật ấm cúng với bốn tới sáu người hơn.
Một trong những việc luôn làm tôi thấy thích thú — mà thích thú không phải là từ chính xác, nó không hẳn là làm tôi thấy thích thú — nhưng hầu như lúc nào cũng vậy, khi tôi đang dùng tiệc tối với những người bạn rất thân, là người dị tính, rồi họ nhận ra là tôi và Richard đã yêu nhau 24 năm, phản ứng của họ luôn là: “Wow,  hai anh đã ở bên nhau 24 năm! Thật đáng nể! Tôi không nghĩ là một mối quan hệ đồng tính có thể lâu dài đến thế!” Và tôi sẽ trả lời “Tại sao? Anh đang nói về chuyện gì thế?”. Một phần khá lớn các mối quan hệ bền vững nhất mà tôi được biết là của các cặp đồng tính. Có rất nhiều bạn bè dị tính của tôi đã kết hôn, ly dị, rồi kết hôn, rồi ly dị,… trong khoảng thời gian tôi và Richard ở bên nhau. Tôi cho rằng cái định kiến ấy, từ cả những người bạn có học thức rất cao của tôi, rằng gay thì sẽ chú trọng tình dục hơn hẳn tình cảm, là thật đáng ngạc nhiên, thật gây sửng sốt trong thế giới hiện tại. Tôi là kẻ luôn thích, là luôn muốn thuộc về một mối quan hệ, cũng như luôn tìm kiếm điều ấy, cho dù tôi có là đồng tính hay dị tính.
Richard cùng tôi được ràng buộc với nhau, và tôi tin rằng đấy là ý nghĩa của việc khi bạn nhìn vào mắt một người, và cảm tưởng bạn đã biết anh ấy cả đời. Cảm giác ấy như thể bạn đã trở về nhà.
.
Richard chụp cùng cún cưng của hai người, John.
.
.
Tom Ford và Richard Buckley, hình trên tạp chí. Chú thích bên cạnh bức hình là lời Tom Ford:
“Richard cùng chú chó của chúng tôi, John, là những điều quan trọng nhất trong đời tôi. Richard đem đến cho tôi sự cân bằng và sức mạnh để hoàn tất công việc. Richard là điểm tựa của tôi.”
.
.
.
Richard Buckley, nhà báo:
Sau ba năm rưỡi ở Paris, tôi trở về New York để làm biên tập cho tờ tạp chí mới của Fairchild tên là Scene. Ngày thứ tư ở thành phố, tôi tham dự buổi trình diễn của một tay thiết kế trẻ tên là David Cameron. Trong lúc đang chờ buổi diễn bắt đầu (nó được tổ chức trên lầu), tôi để ý một cậu trai đứng ở rìa đám đông và nghĩ, dễ thương. Đúng là rất dễ thương. Khi buổi diễn kết thúc, tôi ngồi tại chỗ, ghi chép linh tinh với cây bút và cuốn sổ, cho đến khi tôi bắt gặp màu áo lông lạc đà của cậu ấy qua khóe mắt. Tôi bật dậy và sóng bước cùng cậu ấy ra ngoài. Như đã nói, buổi biểu diễn ấy tổ chức trên lầu, nên cách đến cửa nhanh nhất là đi xuống thang. Trong lúc đi, hết lần này tới lần khác tôi nhìn cậu ấy và mỉm cười. Cậu ấy đáp trả bằng một nụ cười yếu ớt. Cứ thế tiếp tục cho tới khi chúng tôi ra đến đường, và tôi hứa là cậu ấy đã bỏ chạy trối chết khỏi tôi.
Tom Ford lúc gặp Richard Buckley
Tua nhanh đến 10 ngày sau, tôi đang đứng trên sân thượng của tòa nhà Fairchild trên đường số 12, thực hiện loạt ảnh cho WWD thì Owen, giám đốc nghệ thuật, hỏi tôi có bạn trai không.
“Không.”
“Anh có đang hẹn hò với ai không?”
“Không. Tôi chẳng ra ngoài chơi bời gì kể từ sau khi trở về.”
“Sao thế?”
“Tôi đã đi ba năm rưỡi, tôi đang có hai công việc, và tôi phải bắt nhịp lại với môi trường làm việc ở New York. Tôi không muốn bị phân tâm.”
“Có gặp ai khiến anh cảm thấy hứng thú chưa?”
Lúc ấy, tôi đã kể cho anh ta nghe về chàng trai tôi gặp ở buổi trình diễn của David Cameron và cách cậu ta biến mất. Chính xác hai phút sau, Harry, từ phòng ảnh, xuất hiện trên sân thượng và bảo: “Có người từ chỗ Cathy Hardwick đến để lấy một số trang phục.” Đấy cũng là lúc chàng trai ở buổi trình diễn thời trang đặt chân lên sân thượng.
Tôi quay qua Owen nói, “Cậu ta đấy.”
“Ai?”
“Là cậu ta!”
“Cậu ta nào?”
“Cậu ta!”
“Ý anh là…”
“Phải!”
Tôi bước đến và nói với chàng trai trẻ là tôi có thể đưa cho cậu ta tất cả quần áo ở đây trừ bộ váy chúng tôi sắp dùng để chụp ảnh bìa. Tôi đưa cậu ấy xuống tầng của WWD bằng thang máy. Suốt thời gian đó tôi rối rít như một nữ sinh trung học. Vào thời điểm đó, tôi có thói quen đặt tay lên đầu và ngọ nguậy những ngón tay liên tục như thể chúng là lông mi vậy. Tôi đã trắng trợn ve vãn cậu ấy. Cậu ấy, trái lại, chẳng nói năng gì. Cậu ấy càng im lặng, tôi càng có vẻ ngớ ngẩn. Khi tôi đang bỏ đồ từ tủ quần áo vào bao, tôi bảo: “Tối mai Cathy sẽ tổ chức  tiệc mừng tôi trở lại New York ở nhà cô ấy.” Tôi hy vọng là nếu cậu ấy kể chuyện này cho Cathy, Cathy, biết tỏng tòng tong về giới gay, sẽ mời cậu ấy đến bữa tiệc.
Tối hôm sau rất tuyệt vời, nhưng chàng trai trẻ không có mặt. Sau tiệc tối tôi kéo Cathy qua một bên và hỏi: “Trợ lý của cô là ai thế?”
“Tova.”
“Không, không phải Tova, là một cậu nhóc rất dễ thương.”
“Tender.” 
“Tender?”
“Tên cậu ta là Tom, nhưng mà tôi gọi cậu ta là Tender.” Lúc ấy Cathy vừa kết hôn với một gã tên Tom Snowden. Cô ấy kể là cô ấy cần phải phân biệt giữa hai chú gà tây tên Tom của mình, nên một người là Tough (chồng cô ấy) (Cứng Rắn), người còn lại (Ford) là Tender (Dịu Dàng).
Như tôi đã nói, rêu chẳng bao giờ mọc nổi trên người Cathy (tức là tốc độ nắm bắt như tên lửa =)) – Kea), cô ấy lập tức quả quyết, “Cậu ta hoàn toàn thích hợp với anh! Ghé ăn trưa vào thứ hai đi, tôi sẽ dàn xếp mọi thứ!”
Hình như là sáng hôm sau, ngay khi vừa tới văn phòng, Cathy đã hét toáng lên: “Tender, lại đây!”, sau đó là, “Richard Buckley, biên tập viên thời trang của Women’s Wear Daily và Scene, muốn cặp với cậu. Anh ta là nhân vật quan trọng, chúng ta cần anh ta. Cho nên cầm lấy credit card của chị và đưa anh ta tới bất cứ nơi nào anh ta muốn đi!”
Thứ hai hôm ấy mưa như trút nước, tôi đến văn phòng của Cathy Hardwick, cứ đinh ninh là chúng tôi sẽ đi đến một nhà hàng nào đó. Không hề. Chúng tôi đã ăn súp cà chua và sandwich bologna (bánh mì kẹp phô mai và giăm bông – Kea) ở văn phòng của Cathy. Được nửa chừng, Tom đứng lên và nói là mình cần trở lại làm việc.  Lúc ấy tôi đã nghĩ, mình 38 còn cậu ta 25. Cậu ta không khoái mấy gã lão thành. Quá tam ba bận, anh đã bị loại.
Tôi về lại văn phòng được khoảng mười phút thì chuông điện thoại reo.
“Alô.”
“Đây là Tom Ford từ chỗ của Cathy Hardwick. Tôi gọi để hỏi tôi có thể mời anh đi ăn tối hoặc uống nước một hôm nào đó được không?”
Tôi lâm vào cảnh giác, bởi vì thời điểm ấy tôi bắt đầu nghĩ rằng cậu ta là một tên nhóc kiêu căng ngạo mạn, nên tôi trả lời, “Tối nay và tối mai tôi có hẹn cho công việc. Tối thứ tư tôi về miền quê hưởng Lễ Tạ Ơn tới hết tuần. Thứ tư tuần sau thì thế nào?” Cậu ấy đồng ý. Chúng tôi giữ máy thêm vài phút nữa và cậu ấy bắt đầu nói chuyện với tôi, rồi tôi nghĩ, cậu ấy chẳng hề kiêu căng ngạo mạn tí nào. Cuối cùng tôi bảo, “Này, cuộc hẹn tối mai chưa chắc chắn. Nếu nó bị hủy thì tôi gọi cậu sát giờ được không?” Cậu ấy nói, “Chắc chắn rồi!”
Chậc, đấy là hai mươi bốn giờ nạp adrenaline cho tôi, vì vốn dĩ tôi chẳng có hẹn hò làm ăn gì, cũng chẳng có chuyến đi nghỉ nhân Lễ Tạ Ơn nào cả. Chẳng có gì. 4:23 chiều thứ ba tôi gọi cậu, báo là kế hoạch buổi tối đã bị đổi, và hỏi cậu ta có còn rảnh không?
Buổi hẹn đầu tiên, chúng tôi đã ăn tối ở một nhà hàng rẻ tiền xập xệ tên là Albuquerque Eats ở Upper East Side (mạn đông công viên Central Park ở New York – Kea) – tôi không nghĩ là nó còn tồn tại đến ngày nay. Tom ngồi đó và huyên thuyên đủ thứ: “Trong vòng mười năm tôi sẽ ra mắt bộ sưu tập của riêng tôi ở Paris, tôi sẽ trở thành triệu phú, và tôi sẽ làm việc này, rôi tôi sẽ làm việc nọ,…” Còn tôi thì tự nhủ, cậu trai này thật ngây thơ. Nhưng rồi chúng tôi nói sang những chuyện khác, và tôi như đang nhìn xuống một cái hang thỏ sâu không thấy đáy vậy. Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, cảm thấy chúng xoay tròn xoay tròn, hút tôi rơi vào sâu bên trong cậu ấy. Tôi nhận ra cậu ấy là một người đàn ông tốt và có trái tim rộng lớn. It wasn’t a physical thing as much as it was a psychic wave.
Richard mở rộng vòng tay đón Tom trong buổi chia tay với Gucci năm 2003
Tôi đã trải qua khá nhiều mối quan hệ và trở nên nghi ngại trước rất nhiều thứ, nhưng khi quen Tom tôi cố gắng tránh mắc phải những sai lầm tôi đã từng có với người khác. Tôi đã bị lao đao đủ nhiều để học được cách giữ người khác cách ra xa đủ khoảng cách an toàn. Vào đêm giao thừa năm 1986, chúng tôi không đi ra ngoài. Chúng tôi ở lại trong căn hộ nhỏ của tôi tại Saint Mark’s Place, tôi tặng cho cậu ấy một chiếc hộp Tiffany, bên trong là chìa khóa nhà tôi. Hôm sau cậu ấy chuyển vào.
Tom là mẫu quý ông hiện đại hoàn hảo. Cả hai chúng tôi đều theo phong cách cổ điển. Chúng tôi sẽ đứng lên chào khi phụ nữ đến bàn mình và luôn mở cửa cho người khác. Nếu cách hành xử của bạn nhã nhặn, người khác sẽ nhận thức được. Và họ sẽ trân trọng điều ấy. Khi tôi bị ung thư cổ họng năm 89, đã có những người bị Tom gạch tên khỏi cuộc sống của chúng tôi vì cách phản ứng của họ. Bạn thân của tôi và một người thầy của tôi đã chết vì AIDS, một người vào năm 87 hay 88, người còn lại mất một năm sau đó.  Có rất nhiều người cho rằng tôi mắc bệnh AIDS, và không đến thăm tôi vì họ tin là họ sẽ bị lây nhiễm từ tôi. Tom đơn giản là gạch bỏ sự tồn tại của họ, lờ tịt họ đi nếu có vô tình bắt gặp trên đường.
Tôi không thể hình dung ra cuộc sống của tôi nếu thiếu Tom. Tôi không thể tưởng tượng tôi sẽ ra sao nếu có chuyện gì xảy đến với Tom. Chỉ có duy nhất một Tom đối với tôi. Cậu ấy vẫn là người đàn ông tôi đã gặp 24 năm trước, với một trái tim tốt đẹp.
Tom Ford hiện tại
.
.
Một góc căn nhà chung của Tom và Richard, do chính Tom thiết kế.
.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Muốn viết một cái gì đó....

Muốn viết một cái gì đó nhưng trong bản thân mình cảm xúc lại đang lộn xộn rối bời. Mình đang đứng 1 ngã ba cuộc đời. Nếu chọn một ngả thì chắc sẽ không bao giờ quay đầu lại, không phải là không có đường mà mình không thấy đường.
Hôm nay ở nhà để dọn nhà, chuẩn bị đóng gói đồ đạc. Một cô bạn chưa chồng của mình như đang muốn phát điên vì không biết phải làm gì. Còn mình, cũng đang không biết phải làm gì.Trong sâu thẳm mình biết có lẽ điều mình đang làm sẽ tốt cho cả hai nhưng sao khi thực hiện lại khó khăn đến vậy. Mình thèm đi đâu đó thật xa một thời gian để quên những vấn đề hiện tại. Lúc nào cũng cơm áo gạo tiền. Mình thấy sức ì của mình đang lớn dần. Mình đang dying, dying, dying và existing....
Chẳng ai có thể giúp được mình cả, mình cả thấy cô đơn và mình quen với nó, không lẽ mình sẽ cô đơn đến cuối cuộc đời này ? ? ?

Một mùa cũ đã qua.... Sao mình không ngu muội đi, yếu đuối đi nhỉ.....Em có thể yêu thêm một lần nữa không ?
Mình mệt mỏi, bế tắc....Cái cũ chưa đi, cái mới đã qua rồi, đã thành mùa cũ....Mình muốn khóc cho vơi đi sự bế tắc của mình....

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

Khi ta mỉm cười và nói...

Khi ta mỉm cười và nói...











Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời...

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…