Bài đăng Phổ biến

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Thanh thản...

Từ ngày biết mình có bầu, mình như đã biết được con đường mình sẽ phải đi, đóng chặt cửa lại những lựa chọn khác. Thanh thản... vì ngoài thanh thản ra mình không biết phải làm gì khác...

Đôi khi trong đầu cũng có những suy nghĩ này nọ nhưng rồi cũng tự biết là viển vông, dù không bị đánh thuế thì cũng không nên xa xỉ thế.

Đừng nhìn em bằng một ánh mắt khó hiểu như thế, đã chưa là gì thì cũng sẽ không là gì, dù đã rất lâu rồi em chưa bị từng bị trúng đạn nặng thế.

Em bây giờ đã có lối đi riêng, và đã xác định ai là người mình sẽ gắn kết cả cuộc đời, những đứa con anh ạ.

Mùa thu đẹp, thời tiết tốt, chỉ muốn ngủ vùi, đi cà phê được gác chân lên ghế, đeo kính đen ngắm trời đất. Thanh thản.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Được và mất ....

Lâu lắm rồi không viết ....
Năm nay mình cảm thấy mất nhiều hơn được nhưng ít ra là mình biết chấp nhận hơn. Mất đi những cơ hội đi ngang qua mà mình không dám nắm lấy, mất đi cả những thứ mà từ lâu lắm rồi mình mới có được....thay vào đó là một sự chấp nhận dễ dàng hơn. Và rồi đến giờ khi mình đang pregnant, mình chẳng có ao ước gì nữa cả, mặc nhìn mọi thứ trôi đi và tự đặt mình ra bên ngoài của tất cả. Đứng nhìn mọi thứ trôi đi. Mình không tiếc nối nhiều, có lẽ đấy là sự sắp đặt của số phận và mình không tìm cách lẩn tránh nữa. Mọi thứ đến tự nhiên trong sự buông xuôi của mình. Cái gì quan trọng với mình thì cứ để đến cuối con đường chúng ta sẽ biết. Cuộc đời còn dài lắm.... Chào con yêu, chúc mừng con đã đến với cuộc đời này.

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

My life in ruins...

Hôm qua mình vừa xem bộ phim này. Phim rất nhẹ nhàng, hài hước và đơn giản. Có một câu mà mình thấy rất hay trong hoàn cảnh ấy: bạn đang tìm sự trở ngại chứ không phải tìm sự màu nhiệm. Mình thấy đúng nhưng đời không như phim và mình cũng không phải là một người độc thân để làm bất cứ điều gì mình muốn.

Hôm nay đến cơ quan làm trong tâm trạng chán chường cảm thấy, my life in ruins thực sự. Mình không thích công việc này một chút nào cho dù nó có thể cho mình một mức lương tạm ổn. Trả lương cho một người như mình để mình dying cũng là một cách giết người không dao cao thủ. Cao thủ như chính anh vậy. Nhưng chắc mình sẽ không thể thế này được lâu nữa đâu vì đấy không phải là mình mà không phải là mình thì sẽ chỉ là tồn tại. Cho dù anh là ai, vẫn đâu đó trong tâm trí em nhưng sẽ không bao giờ là của nhau cả.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Một cặp văn minh.

Tom Ford – Richard Buckley 24 years & forever
Dịch từ tạp chí Out, số ra tháng 1, 2011 (link)
người dịch: Kea & Phi Thiên
Gửi Tần gửi Chi, đồng đảng trên mặt trận phía Tây đầy máu và nước mắt.
Tom Ford là một cậu trai 25 tuổi nhút nhát khi anh gặp biên tập viên Richard Buckley. Một chuyến thang máy là quãng thời gian anh cần để quyết định, anh muốn cưới anh ấy.

Tom Ford, nhà thiết kế:
Bạn có thể gặp một người và cảm giác như thể bạn đã biết anh ấy cả đời. Đêm đầu tiên đi uống với Richard, tôi có cảm tưởng tôi đã biết tất cả về anh. Anh ấy có cặp mắt hoang dã nhất, mắt của giống husky xứ Alaska. Không phải màu xanh, không phải màu xám, là thứ sắc độ bạn chưa từng thấy bao giờ, gần như ánh bạc vậy. Đôi mắt ấy không trao đi bất cứ thứ gì, nhưng hoàn toàn mê hoặc. Chúng tôi thấy nhau lần đầu ở một buổi trình diễn thời trang ở New York năm 1986. Anh ấy 38 tuổi, là biên tập viên thời trang của tạp chí Women’s Wear Daily (WWD). Anh ấy tự tin và đẹp tới mức gần như không thể chạm tới. Ánh nhìn của anh ấy nồng nhiệt đến độ làm tôi bủn rủn, nên khi buổi trình diễn vừa kết thúc tôi đã, theo nghĩa đen, cắm đầu phóng ra khỏi cửa để né tránh anh ấy. Mười ngày sau, sếp của tôi, Cathy Hardwick, bảo tôi đến văn phòng Women’s Wear Daily để lấy vài bộ trang phục. Tôi được chỉ thẳng lên tầng thượng, nơi họ đang chụp ảnh, và khi cửa thang máy mở ra, đứng trước mặt tôi là người đàn ông với đôi mắt màu biển. Anh vội vàng giới thiệu tên anh là Richard Buckley, rồi bảo tôi là số trang phục tôi cần nằm ở tầng dưới, và đề nghị tháp tùng tôi xuống chỗ họ gọi là “tủ quần áo”. Anh ấy quá sức đáng yêu, và hoàn toàn là một tên ngốc. Anh ấy kiểu như đã nhảy nhót quanh tôi, nháy mắt với tôi, và cố hết sức tỏ ra thu hút. Tôi đã quyết định trong chuyến thang máy đó là tôi sẽ cưới anh ấy. Tôi là người rất thực tế, và tôi đã nghĩ, OK, có một sự liên kết ở đây. Anh ấy đã đánh dấu chọn trên tất cả các ô, và, bùm, khi chúng tôi xuống tới tầng trệt, tôi đã nghĩ, OK, bán luôn. Anh ấy quá sức thích hợp. Anh ấy quá đẹp, anh ấy thật sự có mối liên kết nào đó với tôi, anh ấy rất trưởng thành, vì thế mà anh ấy cũng quá nguy hiểm. Và anh đã nghiêm túc theo đuổi tôi, thật ra là anh ấy cũng chẳng cần quá cố gắng để làm được việc đó. Điều ấy khiến tôi thích thú, nhưng cũng làm tôi sợ hãi, bởi vì tôi biết là anh ấy đặc biệt, những gì tôi cảm thấy về anh ấy khác hẳn mọi thứ tôi từng cảm thấy trước đó.
Richard Buckley thời trẻ
Chúng tôi cùng đi mua sắm cho Giáng Sinh vào một ngày thứ bảy, và chúng tôi ở bên nhau hằng đêm chỉ sau vài cuộc hẹn đầu tiên. Chỉ vài ngày sau chúng tôi bắt đầu nói với nhau: “Tôi nghĩ là tôi yêu anh mất rồi.” Hiện tại, chúng tôi nói như thế hàng đêm trước khi đi ngủ, chúng tôi nói như thế sau mỗi cuộc điện thoại, và chúng tôi viết như thế sau mỗi email gửi tới nhau. Bất cứ khi nào bạn nghĩ “Tôi yêu anh.”, tôi đều tin là bạn cần phải nói rõ ra. (“Yêu là phải nói to lên!” – Kea). Nếu bạn nghĩ tới việc cầm tay hay hôn người yêu, bạn nên hành động ngay. Tôi luôn luôn làm thế.
Chúng tôi đều về thăm nhà vào Giáng Sinh, khi chúng tôi quay lại, anh ấy tặng tôi chìa khóa căn hộ của anh ấy và hỏi tôi có muốn chuyển vào không, tôi đã chuyển. Chúng tôi chỉ vừa biết nhau được một tháng. Anh ấy đã từng sống với một người khác khoảng ba, bốn năm, nhưng mối quan hệ ấy không thật sự nghiêm túc, còn anh ấy thì đang thật sự muốn một mối quan hệ nghiêm túc. Anh ấy đạt đến trạng thái ấy năm 38 tuổi, còn tôi đạt đến trạng thái ấy năm 25 tuổi, cả hai chúng tôi đều sẵn sàng muốn ổn định, muốn yêu và gắn bó cuộc đời với một ai đó. Tôi đã ngủ với rất nhiều người và đã tận hưởng đủ cả rượu chè, nhảy nhót lẫn ma túy. Tôi quan hệ tình dục lần đầu năm 14 tuổi. Bạn gái hồi trung học của tôi đã hai lần có thai trong thời gian cả hai hẹn hò. Vào thập niên 70, phá thai được xem là một biện pháp tránh thai, và tôi nghĩ là mọi trường trung học ở thời điểm ấy đều phổ biến việc đó.  Chắc chắn là nếu đặt vào hiện tại tôi sẽ không làm như thế, cho dù tôi có đang là một thiếu niên hay không. Nên tôi nghĩ đấy là một phần tất yếu của thời đại ấy, cùng với sự phóng túng của tình dục trên tivi. Nếu bạn coi bất cứ chương trình truyền hình nào của những năm 70, bạn sẽ thấy tất cả mọi người đều sẵn sàng nhảy lên giường với bất kỳ ai. Tôi tin là chính AIDS đã thay đổi mọi việc.
Một trong những người đầu tiên bị chẩn đoán nhiễm căn bệnh ấy, mà thời bấy giờ gọi là ung-thư-của-gay, vào năm 1981, là bạn của tôi. Tin ấy là một cú đánh với tôi, và tôi đã tuyệt đối chỉ quan hệ an toàn cho tới nay. Điều này hẳn đã cứu mạng tôi, nhưng nó cũng ảnh hưởng tới quan điểm của tôi về tình dục mãi mãi. Bạn sẽ gắn liền tình dục với cái chết, hoặc ít nhất là tôi đã như thế. Richard và tôi đã hẹn hò ba lần trước khi chúng tôi thật sự quan hệ, bởi vì bạn tốt nhất của tôi đang nằm viện, chờ chết với AIDS, và bạn tốt nhất của Richard cũng đang nằm viện, hấp hối vì AIDS. Chúng tôi cứ đi chơi với nhau, rồi anh ấy đến bệnh viện, và tôi cũng tới bệnh viện, vì thế mà sự việc ấy khá là ám ảnh chúng tôi. Nỗi sợ hãi khủng khiếp đó, cũng như việc chứng kiến bạn bè thân thiết lần lượt ra đi trong khi chúng tôi đang yêu nhau, đã gây tác động lớn lên mặt tình dục trong giai đoạn đầu của chúng tôi. Nếu lập ra một danh sách, có thể nói là một nửa bạn bè của chúng tôi từ đầu những năm 80 đã không còn hiện diện nữa. Và vẫn tiếp tục như thế tới đầu thập kỷ 90, không hề ngừng lại.
Sau ba năm chung sống, Richard bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, và bị dự báo là không thể sống lâu được. Chúng tôi đã có một lượng khá nhiều bi kịch gia đình cùng nhau, và những thăng trầm đã xảy ra, cuối cùng, sẽ đem bạn đến gần nhau hơn. Bởi vì những gì bạn trải qua cùng nhau sẽ khiến lịch sử của các bạn giàu có hơn.
Già đi bên nhau là một trải nghiệm thú vị bởi cả hai chúng tôi đều thay đổi rất nhiều. Tôi thường rất im lặng  trong quãng thời gian đầu tiên khi chúng tôi quen nhau, mà thật ra thì tôi là người vô cùng, hết sức, cực kỳ là rụt rè, nhưng bây giờ sẽ chẳng có ai tin được chuyện đó, bởi vì tôi đã thành công trong việc tạo dựng hình tượng sự nghiệp/công chúng, một việc đòi hỏi lượng năng lượng khổng lồ để thực hiện. Còn Richard, ngày trước, rất mực cởi mở náo nhiệt. Richard là người hướng ngoại, còn tôi hướng nội, nhưng hôm nay nếu gặp cả hai chúng tôi, bạn sẽ nghĩ ngược lại. Richard, trong hiện tại, khá là trầm tĩnh, nhất là khi anh ấy biết bạn. Nhưng nếu bạn kéo được Richard tới một buổi tiệc, anh ấy sẽ đặc biệt sôi nổi. Tôi thật ra rất ghét tiệc tùng, nên tôi thường tìm cớ không đi. Tôi thích những bữa tối thân mật ấm cúng với bốn tới sáu người hơn.
Một trong những việc luôn làm tôi thấy thích thú — mà thích thú không phải là từ chính xác, nó không hẳn là làm tôi thấy thích thú — nhưng hầu như lúc nào cũng vậy, khi tôi đang dùng tiệc tối với những người bạn rất thân, là người dị tính, rồi họ nhận ra là tôi và Richard đã yêu nhau 24 năm, phản ứng của họ luôn là: “Wow,  hai anh đã ở bên nhau 24 năm! Thật đáng nể! Tôi không nghĩ là một mối quan hệ đồng tính có thể lâu dài đến thế!” Và tôi sẽ trả lời “Tại sao? Anh đang nói về chuyện gì thế?”. Một phần khá lớn các mối quan hệ bền vững nhất mà tôi được biết là của các cặp đồng tính. Có rất nhiều bạn bè dị tính của tôi đã kết hôn, ly dị, rồi kết hôn, rồi ly dị,… trong khoảng thời gian tôi và Richard ở bên nhau. Tôi cho rằng cái định kiến ấy, từ cả những người bạn có học thức rất cao của tôi, rằng gay thì sẽ chú trọng tình dục hơn hẳn tình cảm, là thật đáng ngạc nhiên, thật gây sửng sốt trong thế giới hiện tại. Tôi là kẻ luôn thích, là luôn muốn thuộc về một mối quan hệ, cũng như luôn tìm kiếm điều ấy, cho dù tôi có là đồng tính hay dị tính.
Richard cùng tôi được ràng buộc với nhau, và tôi tin rằng đấy là ý nghĩa của việc khi bạn nhìn vào mắt một người, và cảm tưởng bạn đã biết anh ấy cả đời. Cảm giác ấy như thể bạn đã trở về nhà.
.
Richard chụp cùng cún cưng của hai người, John.
.
.
Tom Ford và Richard Buckley, hình trên tạp chí. Chú thích bên cạnh bức hình là lời Tom Ford:
“Richard cùng chú chó của chúng tôi, John, là những điều quan trọng nhất trong đời tôi. Richard đem đến cho tôi sự cân bằng và sức mạnh để hoàn tất công việc. Richard là điểm tựa của tôi.”
.
.
.
Richard Buckley, nhà báo:
Sau ba năm rưỡi ở Paris, tôi trở về New York để làm biên tập cho tờ tạp chí mới của Fairchild tên là Scene. Ngày thứ tư ở thành phố, tôi tham dự buổi trình diễn của một tay thiết kế trẻ tên là David Cameron. Trong lúc đang chờ buổi diễn bắt đầu (nó được tổ chức trên lầu), tôi để ý một cậu trai đứng ở rìa đám đông và nghĩ, dễ thương. Đúng là rất dễ thương. Khi buổi diễn kết thúc, tôi ngồi tại chỗ, ghi chép linh tinh với cây bút và cuốn sổ, cho đến khi tôi bắt gặp màu áo lông lạc đà của cậu ấy qua khóe mắt. Tôi bật dậy và sóng bước cùng cậu ấy ra ngoài. Như đã nói, buổi biểu diễn ấy tổ chức trên lầu, nên cách đến cửa nhanh nhất là đi xuống thang. Trong lúc đi, hết lần này tới lần khác tôi nhìn cậu ấy và mỉm cười. Cậu ấy đáp trả bằng một nụ cười yếu ớt. Cứ thế tiếp tục cho tới khi chúng tôi ra đến đường, và tôi hứa là cậu ấy đã bỏ chạy trối chết khỏi tôi.
Tom Ford lúc gặp Richard Buckley
Tua nhanh đến 10 ngày sau, tôi đang đứng trên sân thượng của tòa nhà Fairchild trên đường số 12, thực hiện loạt ảnh cho WWD thì Owen, giám đốc nghệ thuật, hỏi tôi có bạn trai không.
“Không.”
“Anh có đang hẹn hò với ai không?”
“Không. Tôi chẳng ra ngoài chơi bời gì kể từ sau khi trở về.”
“Sao thế?”
“Tôi đã đi ba năm rưỡi, tôi đang có hai công việc, và tôi phải bắt nhịp lại với môi trường làm việc ở New York. Tôi không muốn bị phân tâm.”
“Có gặp ai khiến anh cảm thấy hứng thú chưa?”
Lúc ấy, tôi đã kể cho anh ta nghe về chàng trai tôi gặp ở buổi trình diễn của David Cameron và cách cậu ta biến mất. Chính xác hai phút sau, Harry, từ phòng ảnh, xuất hiện trên sân thượng và bảo: “Có người từ chỗ Cathy Hardwick đến để lấy một số trang phục.” Đấy cũng là lúc chàng trai ở buổi trình diễn thời trang đặt chân lên sân thượng.
Tôi quay qua Owen nói, “Cậu ta đấy.”
“Ai?”
“Là cậu ta!”
“Cậu ta nào?”
“Cậu ta!”
“Ý anh là…”
“Phải!”
Tôi bước đến và nói với chàng trai trẻ là tôi có thể đưa cho cậu ta tất cả quần áo ở đây trừ bộ váy chúng tôi sắp dùng để chụp ảnh bìa. Tôi đưa cậu ấy xuống tầng của WWD bằng thang máy. Suốt thời gian đó tôi rối rít như một nữ sinh trung học. Vào thời điểm đó, tôi có thói quen đặt tay lên đầu và ngọ nguậy những ngón tay liên tục như thể chúng là lông mi vậy. Tôi đã trắng trợn ve vãn cậu ấy. Cậu ấy, trái lại, chẳng nói năng gì. Cậu ấy càng im lặng, tôi càng có vẻ ngớ ngẩn. Khi tôi đang bỏ đồ từ tủ quần áo vào bao, tôi bảo: “Tối mai Cathy sẽ tổ chức  tiệc mừng tôi trở lại New York ở nhà cô ấy.” Tôi hy vọng là nếu cậu ấy kể chuyện này cho Cathy, Cathy, biết tỏng tòng tong về giới gay, sẽ mời cậu ấy đến bữa tiệc.
Tối hôm sau rất tuyệt vời, nhưng chàng trai trẻ không có mặt. Sau tiệc tối tôi kéo Cathy qua một bên và hỏi: “Trợ lý của cô là ai thế?”
“Tova.”
“Không, không phải Tova, là một cậu nhóc rất dễ thương.”
“Tender.” 
“Tender?”
“Tên cậu ta là Tom, nhưng mà tôi gọi cậu ta là Tender.” Lúc ấy Cathy vừa kết hôn với một gã tên Tom Snowden. Cô ấy kể là cô ấy cần phải phân biệt giữa hai chú gà tây tên Tom của mình, nên một người là Tough (chồng cô ấy) (Cứng Rắn), người còn lại (Ford) là Tender (Dịu Dàng).
Như tôi đã nói, rêu chẳng bao giờ mọc nổi trên người Cathy (tức là tốc độ nắm bắt như tên lửa =)) – Kea), cô ấy lập tức quả quyết, “Cậu ta hoàn toàn thích hợp với anh! Ghé ăn trưa vào thứ hai đi, tôi sẽ dàn xếp mọi thứ!”
Hình như là sáng hôm sau, ngay khi vừa tới văn phòng, Cathy đã hét toáng lên: “Tender, lại đây!”, sau đó là, “Richard Buckley, biên tập viên thời trang của Women’s Wear Daily và Scene, muốn cặp với cậu. Anh ta là nhân vật quan trọng, chúng ta cần anh ta. Cho nên cầm lấy credit card của chị và đưa anh ta tới bất cứ nơi nào anh ta muốn đi!”
Thứ hai hôm ấy mưa như trút nước, tôi đến văn phòng của Cathy Hardwick, cứ đinh ninh là chúng tôi sẽ đi đến một nhà hàng nào đó. Không hề. Chúng tôi đã ăn súp cà chua và sandwich bologna (bánh mì kẹp phô mai và giăm bông – Kea) ở văn phòng của Cathy. Được nửa chừng, Tom đứng lên và nói là mình cần trở lại làm việc.  Lúc ấy tôi đã nghĩ, mình 38 còn cậu ta 25. Cậu ta không khoái mấy gã lão thành. Quá tam ba bận, anh đã bị loại.
Tôi về lại văn phòng được khoảng mười phút thì chuông điện thoại reo.
“Alô.”
“Đây là Tom Ford từ chỗ của Cathy Hardwick. Tôi gọi để hỏi tôi có thể mời anh đi ăn tối hoặc uống nước một hôm nào đó được không?”
Tôi lâm vào cảnh giác, bởi vì thời điểm ấy tôi bắt đầu nghĩ rằng cậu ta là một tên nhóc kiêu căng ngạo mạn, nên tôi trả lời, “Tối nay và tối mai tôi có hẹn cho công việc. Tối thứ tư tôi về miền quê hưởng Lễ Tạ Ơn tới hết tuần. Thứ tư tuần sau thì thế nào?” Cậu ấy đồng ý. Chúng tôi giữ máy thêm vài phút nữa và cậu ấy bắt đầu nói chuyện với tôi, rồi tôi nghĩ, cậu ấy chẳng hề kiêu căng ngạo mạn tí nào. Cuối cùng tôi bảo, “Này, cuộc hẹn tối mai chưa chắc chắn. Nếu nó bị hủy thì tôi gọi cậu sát giờ được không?” Cậu ấy nói, “Chắc chắn rồi!”
Chậc, đấy là hai mươi bốn giờ nạp adrenaline cho tôi, vì vốn dĩ tôi chẳng có hẹn hò làm ăn gì, cũng chẳng có chuyến đi nghỉ nhân Lễ Tạ Ơn nào cả. Chẳng có gì. 4:23 chiều thứ ba tôi gọi cậu, báo là kế hoạch buổi tối đã bị đổi, và hỏi cậu ta có còn rảnh không?
Buổi hẹn đầu tiên, chúng tôi đã ăn tối ở một nhà hàng rẻ tiền xập xệ tên là Albuquerque Eats ở Upper East Side (mạn đông công viên Central Park ở New York – Kea) – tôi không nghĩ là nó còn tồn tại đến ngày nay. Tom ngồi đó và huyên thuyên đủ thứ: “Trong vòng mười năm tôi sẽ ra mắt bộ sưu tập của riêng tôi ở Paris, tôi sẽ trở thành triệu phú, và tôi sẽ làm việc này, rôi tôi sẽ làm việc nọ,…” Còn tôi thì tự nhủ, cậu trai này thật ngây thơ. Nhưng rồi chúng tôi nói sang những chuyện khác, và tôi như đang nhìn xuống một cái hang thỏ sâu không thấy đáy vậy. Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, cảm thấy chúng xoay tròn xoay tròn, hút tôi rơi vào sâu bên trong cậu ấy. Tôi nhận ra cậu ấy là một người đàn ông tốt và có trái tim rộng lớn. It wasn’t a physical thing as much as it was a psychic wave.
Richard mở rộng vòng tay đón Tom trong buổi chia tay với Gucci năm 2003
Tôi đã trải qua khá nhiều mối quan hệ và trở nên nghi ngại trước rất nhiều thứ, nhưng khi quen Tom tôi cố gắng tránh mắc phải những sai lầm tôi đã từng có với người khác. Tôi đã bị lao đao đủ nhiều để học được cách giữ người khác cách ra xa đủ khoảng cách an toàn. Vào đêm giao thừa năm 1986, chúng tôi không đi ra ngoài. Chúng tôi ở lại trong căn hộ nhỏ của tôi tại Saint Mark’s Place, tôi tặng cho cậu ấy một chiếc hộp Tiffany, bên trong là chìa khóa nhà tôi. Hôm sau cậu ấy chuyển vào.
Tom là mẫu quý ông hiện đại hoàn hảo. Cả hai chúng tôi đều theo phong cách cổ điển. Chúng tôi sẽ đứng lên chào khi phụ nữ đến bàn mình và luôn mở cửa cho người khác. Nếu cách hành xử của bạn nhã nhặn, người khác sẽ nhận thức được. Và họ sẽ trân trọng điều ấy. Khi tôi bị ung thư cổ họng năm 89, đã có những người bị Tom gạch tên khỏi cuộc sống của chúng tôi vì cách phản ứng của họ. Bạn thân của tôi và một người thầy của tôi đã chết vì AIDS, một người vào năm 87 hay 88, người còn lại mất một năm sau đó.  Có rất nhiều người cho rằng tôi mắc bệnh AIDS, và không đến thăm tôi vì họ tin là họ sẽ bị lây nhiễm từ tôi. Tom đơn giản là gạch bỏ sự tồn tại của họ, lờ tịt họ đi nếu có vô tình bắt gặp trên đường.
Tôi không thể hình dung ra cuộc sống của tôi nếu thiếu Tom. Tôi không thể tưởng tượng tôi sẽ ra sao nếu có chuyện gì xảy đến với Tom. Chỉ có duy nhất một Tom đối với tôi. Cậu ấy vẫn là người đàn ông tôi đã gặp 24 năm trước, với một trái tim tốt đẹp.
Tom Ford hiện tại
.
.
Một góc căn nhà chung của Tom và Richard, do chính Tom thiết kế.
.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Muốn viết một cái gì đó....

Muốn viết một cái gì đó nhưng trong bản thân mình cảm xúc lại đang lộn xộn rối bời. Mình đang đứng 1 ngã ba cuộc đời. Nếu chọn một ngả thì chắc sẽ không bao giờ quay đầu lại, không phải là không có đường mà mình không thấy đường.
Hôm nay ở nhà để dọn nhà, chuẩn bị đóng gói đồ đạc. Một cô bạn chưa chồng của mình như đang muốn phát điên vì không biết phải làm gì. Còn mình, cũng đang không biết phải làm gì.Trong sâu thẳm mình biết có lẽ điều mình đang làm sẽ tốt cho cả hai nhưng sao khi thực hiện lại khó khăn đến vậy. Mình thèm đi đâu đó thật xa một thời gian để quên những vấn đề hiện tại. Lúc nào cũng cơm áo gạo tiền. Mình thấy sức ì của mình đang lớn dần. Mình đang dying, dying, dying và existing....
Chẳng ai có thể giúp được mình cả, mình cả thấy cô đơn và mình quen với nó, không lẽ mình sẽ cô đơn đến cuối cuộc đời này ? ? ?

Một mùa cũ đã qua.... Sao mình không ngu muội đi, yếu đuối đi nhỉ.....Em có thể yêu thêm một lần nữa không ?
Mình mệt mỏi, bế tắc....Cái cũ chưa đi, cái mới đã qua rồi, đã thành mùa cũ....Mình muốn khóc cho vơi đi sự bế tắc của mình....

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

Khi ta mỉm cười và nói...

Khi ta mỉm cười và nói...











Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời...

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

Coi chồng như bạn !

Có lẽ mình không nên buồn phiền về chuyện này mà phải coi đó như 1 giai đoạn tất yếu của hôn nhân để có thể cùng đi với nhau đến cuối đường. Và cũng đừng nên tính toán gì nhiều, nếu định làm cái gì đó thì cứ làm thôi chứ đừng ngồi chờ thay đổi. Đời thay đổi khi ta thay đổi và cũng thay đổi khi ta thôi đẩy. Mỗi con người đều có thể lựa chọn làm hay không làm 1 điều gì. Và khi đã lựa chọn hãy chấp nhận. Cuộc đời là những chuyến đi gặp nhau rồi lại chia ly là thường, may mắn là chúng ta đã gặp nhau trong đời, dù ngắn ngủi nhưng rất đáng trân trọng, ít ra chúng ta là những người có duyên với nhau trên đời. Chúng ta biết được có một người như thế tồn tại trên cuộc đời này và họ ở nơi đó. Nếu còn duyên, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Hãy để cho vòng quay số phận làm bổn phận của mình.
Em đang nghĩ đến anh, đến một người đồng nghiệp trẻ hình như cái duyên mình không dài nhưng mỗi người đàn ông đi qua đời em đều cho em hiểu thêm về cuộc sống, về bản thân.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Người ơi, có nghĩ đến em không ?

Tự nhiên nhớ đến anh sau bao ngày lãng quên... Người ơi có nghĩ đến em không ? dù chưa bao giờ mình là của nhau....

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Đám cưới hoàng gia MONACO

Mình bị ấn tượng bởi đám cưới hoàng gia này, nó gây cho mình một cảm giác khá mạnh. Mình thực sự thích vẻ đẹp của công nương mới, có cái gì đó rất thu hút dù không bốc lửa. Nó như gắn với những câu truyện mà mình đã đọc về nàng Lọ Lem và chàng hoàng tử. Nhưng hoàng tử thì quá tay chơi. Xét cho cùng thì đàn ông dù có chơi bời đến đâu thì cũng không bao giờ lấy 1 ả lăng loàn về là vợ. Một câu chuyện hy vọng sẽ kết thúc có hậu trong sự sa hoa. Không hiểu nếu họ vấp phải những lo toan cơm áo gạo tiền thì sao nhỉ ? Liệu nàng Lọ Lem có trở thành mụ phù thủy cau có không nhỉ ? Nhưng dù sao thì giữa muôn trùng thực dụng, ở đâu đó trên trái đất này vẫn tồn tại những câu chuyện cổ tích trong những thời điểm nào đó và dù kết thúc có thế nào.

Cuộc sống vẫn cứ trôi.
Một vẻ đẹp mà mình muốn hướng tới/
Mà hình như ở Nam Phi con người sống chan hòa với tự nhiên nên họ cũng mang những vẻ đẹp thật tự nhiên không màu mè như thế...
Charlene Wittstock

Charlene Wittstock

Charlene Wittstock

Charlene Wittstock

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Sau tất cả mình chỉ cần một sự bình yên...

Bình yên để yêu lấy chính mình
Bình yên để yêu thương con gái nhiều hơn
Bình yên để thấy việc một người đàn ông đi qua cùng với một phụ nữ khác không phải là cái gì quá to tát
Bình yên để hướng đến một cuộc sống hạnh phúc với niềm vui do chính mình tạo ra. ....

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Tháng này mình sẽ sống ra sao ???

Verseau, votre humeur

Le Soleil de passage en Cancer vous donnera "la pêche", mais il sera opposé à Pluton. Vous devrez prendre des précautions sur le plan santé. Entre Mercure et vous, l'entente ne sera pas au beau fixe. Cette planète hyper-réactive amènera des rapports de tensions dans votre job (avec Uranus) et côté famille. Critique et agressif(ve), vous aurez tendance à parler sans détour. Mars en Gémeaux vous donnera de la volonté pour suivre votre route sans dévier de vos objectifs. Vous laisserez parler votre coeur sur le plan amical et amoureux.

Conseils pour vous Verseau

Point névralgique du mois : la santé. Rien de trop sévère rassurez-vous, mais vous ne serez pas à l'abri de coups de pompes. Fatigué : faites un petit check-up histoire de vous rassurer ! Mercure laisse craindre des agacements ou des échanges de mots avec votre partenaire. Vous devrez prendre des positions tranchées qui déstabiliseront votre émotionnel. De bons plans dans le travail qui boosteront votre budget. Revoyez votre comportement dans certaines négociations. Ne soyez pas trop directif(ve) avec vos collaborateurs.

Verseau, vos amours

Célibataires, vous aurez des choses à dire, des messages à faire passer et des invitations agréables. Votre assurance et votre charisme vous vaudront des sympathies. On vous tournera autour, mais pas question de vous laisser attraper ! Vénus en Cancer, plutôt propice à la paix des ménages, sera très réactive. Résultat : des rapports en dents de scie. Mercure apportera des relations tendues. Vous aurez besoin de vous défouler et votre conjoint en paiera les frais. En cas de malaise dans votre couple, éclaircissez la situation !

Verseau, votre travail

Le Soleil dans le Secteur éclairera de nouveaux champs d'action. Il est possible que vous entrepreniez de travailler chez vous ou par Internet. Votre travail sera reconnu à sa juste valeur, car vous ferez preuve de beaucoup d'application et de volonté. Période plutôt speed qui vous demandera des prises de risque et davantage d'autonomie. Il y aura probablement une nette progression dans vos activités. Organisez-vous pour ne pas être dépassé(e), fatigué(e) et stressé(e). Déléguez ou mettez en place une équipe de soutien.

Verseau, vos Astro-date

Semaine du 1/2/3 : Éclipse Solaire partielle du 1er en Cancer pour réaliser un projet qui vous tient à coeur.
Semaine du 4 au 10 : bonne dynamique de travail le 4. Échanges et contacts favorisés. Rencontre agréable.
Semaine du 11 au 17 : la Pleine Lune du 15 en Capricorne assombrit vos humeurs. Imprévus heureux.
Semaine du 18 au 24 : Lune Décroissante du 23 en Taureau, bien-être et confort. Soucis de travail. Soignez vos propos.
Semaine du 25 au 31 : discussions familiales. La Nouvelle Lune du 30 en Lion vous déstabilise.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Bởi vì không thể quên.




Bởi vì không thể quên
nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
nấu cho nhau một bữa ăn
mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…
nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
chẳng dễ gì có thể sẻ chia…

Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời…

Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
xót xa nào hơn…

Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó
với một vòng tay bao dung!

Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
yêu một người và lấy một người khác…
rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…
dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

Bởi vì không thể quên
nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!


Của mình:
Bởi vì em biết nếu lao mình vào anh chỉ vì nhan sắc thì em không đủ tự tin....
Bởi vì em muốn anh nhìn thấy trong em những điều hơn thế nữa....
Bởi vì em không tin người đàn ông làm mình rung động lại chỉ có thế...
Bởi vì em không can tâm rằng mình không xứng đáng để có một người đàn ông xứng đáng với mình...
Bởi vì em muốn nếu là tình yêu thì nó phải thật mãnh liệt cho dù ngày mai mình có xa nhau...
Những ngày anh đi... trời luôn chực mưa... anh ở đâu đó trong suy nghĩ của em...
Không cồn cào... nhưng dai dẳng ... mỗi phút ... mỗi giây...
Để rồi khi gặp nhau, mình lại lạnh lùng bước qua nhau... trong lòng em thổn thức....
Bởi vì em không thể quên ....
Hay cứ nhắm mắt lao vào... ôm chầm lấy...buộc nó là của mình...
Ôi em không thể ! Hèn nhát....

Ai hiểu ta đây ? Và có cần ai hiểu ? Tự hiểu mình là đủ rồi.

Copyright Meo Dieu:

khi ta mỉm cười và nói...


Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít


Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…



_DSC8603


Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…



Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?





_DSC8611


Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát


Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!




Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?




_DSC8612


Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…




_DSC8613


Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế


Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?




_DSC8630


Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?


Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?


Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…



Nguyễn Phong Việt



_DSC8615

chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
 ...

Em đã thấy nắng lên trong cơn mưa....

Lần nào cũng thế, cuỗng nộ, dằn vặt mỗi khi anh đi... rồi lại bình thản ... không dễ nhưng sẽ quen và sẽ phải quen. Chiều nay dông đến, mưa ào ạt, rồi xa xa nắng lại lên ở cuối chân trời dù không đủ để đuổi hết cơn mưa nhưng em lại thích như thế. Cuộc sống vẫn luôn dang dở như vậy mà, hãy chấp nhận và enjoy nó thay vì tìm kiếm một cái hoàn hảo không tồn tại, không đến lượt mình.....

Em tìm niềm vui nơi khác .... còn có nhiều niềm vui trong đời hơn là tình cảm với một người đàn ông cho dù phải thừa nhận tình yêu nam nữ luôn ám ảnh nhiều hơn....

Cầu vồng không lại may mắn à ? Có sao đâu, một cảnh đẹp mà...

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Mình cũng nên như thế....

Hôm qua em nhìn vào mắt anh, thấy 1 sự lạnh lùng bình thản, một sự quan tâm không dành cho em. Em chẳng làm gì khác được. Và cũng hiểu, đàn ông là thế, lý trí hơn phụ nữ rất nhiều, nếu cần phải gạt ra khỏi đầu những thứ gì không cần thiết là gạt luôn. Không có phụ nữ này sẽ có phụ nữ khác, còn tình yêu nếu gặp được thì tốt còn không thì vẫn có thể chung sống với sự phù hợp.Phụ nữ thì luôn mơ mộng và yếu đuối.

Copyright của Mèo Điệu

i love coffee in the morning n kisses in the night




Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác uống một tách cafe nóng vào sáng sớm sau khi tắm xong. Đó là khoảng thời gian ít ỏi được yên tĩnh chỉ có cafe và mình, và buổi sáng ban mai trong trẻo, yên tĩnh ngắm nhìn thành phố từ trên cao.



_DSC0709



Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác ngồi sau vô-lăng. Thật ra, đó là quãng thời gian thư giãn nhất của mình trong ngày, mặc dù lái xe và phải chú ý đến chung quanh, nhưng mình không phải nghĩ gì hoặc chỉ nghĩ những gì mình thích, nghe nhạc, và... không phải nói chuyện với ai, trừ khi điện thoại reo. Cũng thật tuyệt vời những khi rảnh rỗi lái xe đi chơi xa, thoải mái, tự do như chim trời.


Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác buổi sáng bắt đầu ngồi vào bàn làm việc, nhìn list to call and list to do... bắt đầu với cuốn sổ tay và sau đó là mở laptop... 


Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác được nhìn ngắm và lắng nghe con gái nhỏ, quan sát và dạy bảo con lớn lên từng ngày...


Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác buổi tối cuối tuần sau khi xong hết mọi việc và không phải vướng bận gì, có thể rót cho mình một ly rượu vang, cầm lên một trong cuốn sách mới yêu thích nào đó và đọc say sưa cho đến khi quá buồn ngủ. 



_DSC0174



Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác thích thú khi đến một thành phố mới, hay một nơi mình chưa từng đặt chân qua. Được nhìn ngắm, quan sát, được cảm nhận, đi tản bộ và mua sắm, chụp ảnh, nói chuyện với những người dân địa phương (cảnh sát, người bán hàng,...) là thú vui của mình.


Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác hưng phấn và vui vẻ trong những dịp đi chơi xa cùng bạn bè, được nói cười trêu đùa hết cỡ và ăn uống thỏa thích cùng nhau.


Chưa bao giờ mình ngừng yêu cảm giác ngủ vùi vào một ngày cuối tuần, có thể ngủ đến 7,8 h mà không phải lo lắng... rồi tỉnh giấc mơ màng nằm nghĩ ngợi linh tinh về mọi điều đã qua, những gì sắp đến, những việc sẽ làm, những nơi muốn đi, cả những người đã và đang đi qua cuộc đời mình...


Chưa bao giờ mình ngừng yêu những bông hoa.


Hn27-03-08 (12)



Chưa bao giờ mình ngừng yêu tha thiết với cái gọi là Tình Yêu.

...









Với mình bây giờ, cảm giác cần có một người đàn ông yêu mình và ở bên cạnh mình đã không còn quan trọng nữa.



Người cuối cùng cũng đã ra đi.


Chỉ còn lại những nụ hôn đã ngủ vùi mãi mãi trong cỏ xanh đêm nào...

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Bỏ chồng, đừng bỏ mình

Copyright: Trang Ha.

Bỏ chồng, để cưới đời mình
Tôi thích lời chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, rằng, phụ nữ phải bốn mươi mới biết tình yêu quý giá và hiếm hoi đến nhường nào. Bởi khi hai mươi, nàng nhiều tình nhân và yêu nhiều người nhưng lại là lúc nàng dễ bị tổn thương bởi tình yêu nhất. Tuổi ba mươi yên ổn và biết cách duy trì mối quan hệ lâu dài. Thế nhưng yêu lại ở tuổi bốn mươi, phụ nữ dường như rất khó để quay trở lại là một người phụ nữ tin tưởng vào tình yêu.
Không có tình yêu, hôn nhân biết đâu trở thành ràng buộc. Ở những nơi ràng buộc lỏng lẻo, có người phụ nữ đã gỡ sợi dây ấy ra khỏi đời mình.
Ly hôn không có nghĩa là bị thải ra khỏi hôn nhân. Chỉ là chúng ta cố gắng để xoay xở trong vô số ràng buộc, mà muốn đứng vững, ta buộc phải bứt vài nút thắt hoặc gỡ xuống vài mơ ước trong đời. Có người hy sinh cái tôi hoặc bỏ việc. Một số khác chia tay người bạn đời để được tự do cưới chính hạnh phúc của mình.
Liệu chúng ta có thể sống như một phụ nữ thông minh, cân nhắc kỹ bằng khối óc, trước khi để cho con tim rung động hay không?
1. Không lấy sai lầm của bản thân để tự trừng phạt mình
Không lấy sai lầm của bản thân để tự trừng phạt mình
Rất nhiều người sau ly hôn đã đánh mất đi sự rung cảm với cái đẹp, với cả thế giới này.
Nhiều người chỉ nhớ những nỗi đau đớn từ cuộc hôn nhân cũ. Ánh mắt và lời nói xúc phạm của chồng hoặc người thân; Những giây phút chật vật khó khăn và cô đơn; Sự phản bội và thất vọng; Những mất mát lớn về tiền, nhan sắc, sức khỏe, tình cảm và con cái sau cuộc sống chung với người đàn ông từng được gọi là chồng… Những kỷ niệm ấy luôn quay trở lại dày vò người phụ nữ sau hôn nhân.
Bạn có lỗi không? Tôi nghĩ bạn đúng là có lỗi đấy chứ. Lỗi của bạn là đã để cho quá khứ giết chết mọi cơ hội hạnh phúc tiếp theo của chính mình.
Có lần tôi viết một kịch bản quảng cáo cho một công ty địa ốc đang rao bán khu chung cư mới trong nội thành. Tôi nói, người Việt Nam thường mua nhà khi cưới hoặc khi con họ cưới. Còn chúng ta, chúng ta sẽ bán nhà cho những người ly hôn. Bởi khách hàng ly hôn sẽ có nhu cầu gấp đôi. Trên lý thuyết, một đám cưới chỉ cần một ngôi nhà, một cuộc ly hôn cần có ngay lập tức hai căn hộ. Bởi rất nhiều phụ nữ đã không dám quay trở về nhà bố mẹ đẻ, càng không thể ở lại ngôi nhà của chồng và gia đình chồng, dù con họ đang sống ở đấy. Và họ bán một căn “hôn nhân” để mua hai căn “ly hôn” mới!
Những người phụ nữ xách va li ra khỏi cuộc hôn nhân, họ không chỉ tìm một căn hộ chung cư mới, họ muốn tìm một cuộc sống mới. Tôi thương khoảnh khắc những người phụ nữ xách va li đi ra khỏi cuộc đời người đàn ông họ từng tha thiết yêu, ra khỏi mái nhà họ từng tưởng đó là mái ấm.
Những quảng cáo bất động sản ở Việt Nam chỉ rao bán những lợi ích vật chất, sự tiện nghi, gợi lên lòng tham hoặc mong ước đầu cơ, mong ước hưởng thụ vật chất, một cách rất tầm thường và dễ dãi. Tôi muốn khi nói về một căn phòng, hãy nói đến tình yêu và những giá trị nhân văn, những sự cảm động và những cảm xúc rất con người ở đó. Ta không bán một căn hộ, ta bán một cuộc sống mới.
Có thể tôi không phải một người có tố chất viết copywrite tốt. Nhưng tôi tin rằng rất nhiều phụ nữ sau ly hôn hoặc đang ngấp nghé cánh cửa ly hôn sẽ cảm nhận được điều ấy. Chúng ta có quyền có một cuộc sống mới, khi người đàn ông sau lưng đã không yêu ta và thương ta được như họ nói.
Tỉnh dậy mỗi sáng trong một căn phòng của chính mình, tận hưởng một bình minh yên tĩnh và trong lành, không bị vẩn đục bởi quá khứ, mới là điều mà một phụ nữ bỏ chồng nên làm, để có thể lại cảm thấy hạnh phúc.
Có thể đã yêu nhầm người, đã lấy nhầm chồng. Nhưng sau đó, có quyền bỏ chồng để cưới lại chính đời mình chứ, ai bảo sẽ không hạnh phúc!
Ai bắt một phụ nữ phải sống mãi với quá khứ, hoặc để sai lầm trong quá khứ hành hạ mãi mãi?
2. Không lấy sai lầm của kẻ khác để trừng phạt chính ta.
Không lấy sai lầm của kẻ khác để trừng phạt chính ta.
Khi người phụ nữ xách va li đi khỏi cửa, người đàn ông còn hé cánh cửa nhìn theo.
Người vợ cũ có thể sẽ tuột tay đánh rơi vali, người chồng vẫn sập cửa như thể không nhìn thấy gì, hoặc người chồng sẽ hả hê trên sự trục trặc của người đàn bà cũ. Rất ít người chồng cũ sẽ giúp sửa nhà nơi bà vợ cũ dọn tới ở, hoặc đơn giản hơn, khuân vác những đồ đạc giúp vợ để cô ấy ra khỏi cuộc hôn nhân một cách ít vất vả hơn.
Rất ít người đàn ông gọi điện bảo thằng bồ mới của vợ cũ rằng, mày cư xử không tốt với cô ấy, tao sẽ tính sổ với mày.
(Bởi nếu họ làm được như thế, hẳn bạn đã không phải ly dị họ, đúng không?)
Nhà quảng cáo không chấp nhận kịch bản của Trang Hạ với lý do, nó quá trân trọng cảm xúc của phụ nữ nên vô hình trung hơi mỉa mai đàn ông thời nay. Và một xã hội ăn chắc mặc bền như Việt Nam hiện nay, nói đến tài sản như một căn hộ, tòa nhà mà lại nhấn mạnh tới khía cạnh cảm xúc nhân văn, điều ấy xa xỉ quá.
Nhưng đàn ông thời nào chẳng thế, những sai lầm họ phạm phải trong hôn nhân, thường điều tiếng lại dành sang cho phía người phụ nữ. Đàn ông ngoại tình là do người vợ chả chăm sóc họ được như họ mong muốn, không mang lại cảm xúc tình dục hoặc những lạc thú như đàn ông đáng được hưởng. Đàn ông thua kém, bà vợ giỏi giang, thì tiếng xấu sẽ đổ lên đầu bà vợ giỏi đã lấn át vía chồng. Hay người đàn ông đánh đập vợ thì người đàn bà dễ bị nghe khuyên giải trách móc rằng một sự nhịn chín sự lành, cơm sôi bớt lửa, dù đời nay đâu còn ai nấu cơm bằng lửa.
Nhưng người phụ nữ nếu cố giữ gia đình ấy, hoặc sau khi ly hôn không còn dám yêu, thì khác gì bạn đang lấy lỗi lầm của kẻ khác để trừng phạt chính bản thân bạn?
3. Không lấy sai lầm của bản thân để trừng phạt kẻ khác
Không lấy sai lầm của bản thân để trừng phạt kẻ khác
Khi đã bỏ chồng, đừng bỏ chính mình. Đừng từ chối lời cầu hôn khác chỉ bởi bạn đã từng chấp nhận một lời cầu hôn trong quá khứ. Đừng bao giờ yêu người đàn ông này mà trong đầu vẫn ám ảnh bởi cuộc sống chung hay tình dục với người đàn ông kia, hoặc ngược lại, đòi hỏi người đàn ông yêu bạn bây giờ cũng phải yêu như người đàn ông trong quá khứ.
Tôi từng được một cô gái trẻ thổ lộ, sau khi ly hôn, đã luôn day dứt khi nghĩ mình là phụ nữ đã “một lần đò” trong khi mấy anh bạn trai đang theo đuổi mình đều trẻ hơn, đều là “trai tân” chưa vợ lần nào. Tôi không hiểu vì sao người phụ nữ lại biến vấn đề của cô (cuộc hôn nhân không thành công trong quá khứ) trở thành vấn đề khó khăn của những anh chàng kia? Họ có xứng đáng bị đối xử như thế không?
Có một phụ nữ nữa, sau ly hôn bỗng biến thành một bà ghê gớm, như một con gà mái lúc nào cũng chực xù lông ra. Những ai lỡ nhắc lại cuộc hôn nhân cũ, chị đều cao giọng như thách thức. Những câu trêu đùa của mọi người được chị trả đũa ngay lập tức. Vào những lúc không ghê gớm đanh đá, chị lại trở nên yếu đuối và làm khổ mọi người bằng những tâm sự than thở từ blog chị, đến các diễn đàn trên mạng, rồi tỉ tê với đồng nghiệp không chán. Nhiều khi người phụ nữ sau ly hôn không nhận ra, mình đã mang tâm trạng u ám của mình để nhuộm xám mọi không gian mình tới.
Sao không yêu đời trở lại, bởi bạn chỉ có thể sống một lần, và hạnh phúc cũng như niềm vui của một phụ nữ không mấy liên quan tới việc, hôn nhân của cô ấy hiện nay có tồn tại hay không.

Danh ngôn cho đấng mày râu

Mình thích anh Napoleon, Kenedy, Roosevelt, Machiavelli.
-----------------------
 
(Dân trí) - Một câu danh ngôn đúng đắn có thể làm thay đổi thế giới quan của đàn ông, thay đổi hành vi, ứng xử của anh ta, khiến anh ta trở nên lịch thiệp. 10 câu danh ngôn về đàn ông dưới đây được viết ra bởi những người đàn ông đích thực.
 

John Kennedy (Tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ): “Đàn ông đích thực sẽ làm điều anh ta phải làm - dù có nguy hiểm, cam go, đó chính là giá trị cơ bản của đạo đức”.

Làm điều đúng đắn không bao giờ dễ dàng, làm một việc tốt trong thời gian dài khó hơn làm nhiều việc xấu một lúc, nhưng đàn ông cần hiểu nghĩa vụ của mình để làm những việc cần làm vào lúc cần thiết. Điều này đúng với cả những quyết định hàng ngày. Hãy làm điều đúng đắn và đừng quay đầu lại.

Chuck Norris (Ngôi sao phim hành động thập niên 70, 80): “Đàn ông như những thanh thép. Khi thanh thép mất đi nhiệt độ cần thiết, nó đồng thời cũng mất đi giá trị”.

Câu nói của Norris nhắc tới tầm quan trọng của sự tự chủ, tiết chế đối với bản thân. Nóng giận, hồ đồ của thể hủy hoại một cuộc đời. Mất kiềm chế có thể khiến anh phải trải qua những việc tồi tệ và hạ thấp giá trị của anh.

Albert Camus (Triết gia tiêu biểu của chủ nghĩa hiện sinh): “Ở một độ tuổi nhất định, đàn ông phải tự chịu trách nhiệm về bộ mặt của anh ta”.

Chúng ta là sản phẩm của những gì đã làm trong quá khứ, câu trả lời cho câu hỏi “Ta là ai?” lại là một câu hỏi khác: “Ta đã làm gì?”. Khi đạt tới độ tuổi trung niên, họ muốn được tự hào về những gì đã chọn, về những việc đã làm, họ chịu trách nhiệm với những điều đó. Và nếu đàn ông có phạm một vài sai lầm cũng là lẽ thường tình.

Theodore Roosevelt (Tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ): “Việc lớn dành cho những người đàn ông biết chứng tỏ khả năng của họ cả trong những việc nhỏ nhất”.

Con đường dài  và chông gai dẫn tới đỉnh cao thành công cần đàn ông chứng tỏ bản thân ngay từ những bước đầu tiên dưới chân núi. Đàn ông yếm thế thường nghĩ họ chỉ nên thể hiện mình khi đã ở một vị trí cao, có được công việc tốt, nhưng họ thật ra đang tự gạt bản thân mình. 

Oscar Wilde (Nhà  văn nổi tiếng của Ireland): “Giữa đàn ông và đàn bà không có tình bạn trong sáng. Chỉ có sự đam mê, thù hằn, sùng kính, yêu đương, và tuyệt nhiên không có tình bạn đơn thuần nào”.

Không có một tình bạn thuần khiết giữa đàn ông và đàn bà. Đàn ông luôn bị ám ảnh bởi dục vọng và ham muốn có được người đàn bà. Đó là thực tế mà đa số đàn ông đều thừa nhận, nhưng hiếm khi được phụ nữ công nhận. Vì vậy, hãy nhớ rằng việc anh đi xem phim, đi ăn tối với nàng không có nghĩa là dấu hiệu anh có thể gần gũi với người ta.

Machiavelli (Triết gia nổi tiếng thời Phục Hưng): “Không phải danh hiệu, chức vị khiến đàn ông nổi tiếng, lẫy lừng mà chính đàn ông làm cho những danh hiệu trở nên rạng rỡ, vinh quang”.

Đừng để mình bị giới hạn bởi những gì mình đang có - địa vị, danh tiếng mà anh có được chỉ trở nên cao quý và đáng mơ ước nếu nó tương xứng với những gì anh làm được. 

Plato (Triết gia cổ đại Hy Lạp): “Khi một người đàn ông nói xấu bạn bè, anh em của anh ta, không ai còn muốn tin anh ta nữa”.

Câu nói này có  thể áp dụng trong mọi mối quan hệ đời thường - với vợ, con cái, đồng nghiệp… Đàn ông nên xóa bỏ định kiến, chỉ giữ lại cho mình những nhận xét về người khác để anh ta có thể ứng xử tốt trong những mối quan hệ đó. 

Napoleon (Hoàng đế Pháp): “Có một tên cướp mà luật pháp không thể trừng trị, nó ăn cắp tài sản vô giá của con người - thời gian”.

Anh muốn thăng tiến hoặc đơn giản, anh muốn đi leo núi với con trai, anh hãy biết rằng kẻ thù lớn nhất của anh là kẻ cắp thời gian. Cuộc đời rất ngắn ngủi, không thể đoán trước điều gì và anh chỉ có ngần ấy thời gian và những cơ hội chỉ tới một lần để hoàn thành những khát vọng của mình. Trì hoãn và do dự là một cách dễ nhất để tuột mất thời gian và cơ hội. Vì vậy, hãy bỏ thói quen xấu đó và khẩn trương hành động.

Bob Dylan (Huyền thoại âm nhạc Mỹ): “Đàn ông được coi là thành công nếu anh ta thức dậy vào buổi sáng, đi ngủ vào buổi đêm và trong ngày, anh ta được làm những việc yêu thích”.

Anh phải làm những việc khiến anh vui vẻ, thích thú. Có thể việc đó không giúp anh trở nên giàu có, nhưng có gì đáng giá hơn là mỗi bình minh, anh muốn thức dậy để làm công việc anh yêu thích.

Cho những gì đã qua và những gì chưa tới...


Copyright cua Meo Dieu:

meodieu129 (7/30/2010 12:14:54 AM): that ra, mẫu dan ong M thich là hiền, đơn giản, k màu mè

meodieu129 (7/30/2010 12:15:42 AM): mộc mạc nhưng tinh tế, hiền nhưng phải có uuy
  -> Sao giong mau cua mình thế ? Em thấy anh trong đó nhưng lại đánh mất anh rồi.... Đành tự an ủi rằng con cá mất là con cá to vậy... Đành tự an ủi rằng duyên phận chưa đến... rồi mình sẽ ổn thôi...
Sợ quá gần gũi để rồi thành xa lạ.
Sợ những lạnh lùng tàn nhẫn với nỗi đau của người khác.
Sợ những tính toán thiệt hơn dù chỉ cho một lần gặp mặt. 
Sợ mình ngộ nhận
Sợ những nghi ngờ
Sợ nước mắt
Sợ những đớn đau
Sợ tâm hồn mình già nua
...
Cuộc sống sẽ là gì nếu không biết buông bỏ, không biết yêu thương, không biết cảm thông, và nhường nhịn, và thấu hiểu... 
Cho dù trái tim yếu đuối của mình có quật mình xuống một lần nữa, thì mình cũng chỉ mỉm cười.
Hãy cho yêu thương một đôi cánh.
Hãy cho chính mình một đôi cánh.


vương tơ






Thơ tặng phụ nữ độc thân.

Thơ tặng phụ nữ độc thân.


Chiều chênh chao…
Em biết dựa vào đâu cho khỏi ngã?


Ngoài sushi bar kuru-kuru với các băng chuyền giật lùi chóng mặt
Cô bạn gái tíu tít cười, kể chuyện chiếc túi Louis vuitton mới vừa mua.


Ngoài Highland với tách cappuccino nóng single
Cậu bạn trai bằng tuổi cũng đang trong tình trạng “chán yêu đương nhăng nhít”
Giả vờ xua tay khi nói về các em 9X ngày nay thường quá ư “ríu rít”
“Chỉ tổ nhức đầu!!!” – cậu nhăn mặt, bĩu môi.


Ngoài Galaxy với hội “độc thân, quyến rũ” ướp Kenzo thơm nức
Cuối cuối tuần rủ nhau lựa các phim tình cảm nóng hừng hực
Ngồi nhai bắp rang bơ rào rạo, cười rú rí rồi lại lau nước mắt cho nhau.



Có thật không anh, em chẳng còn bàn tay nào để nắm?
Có thật không anh, em chẳng còn bờ vai nào để dựa?
Có thật không anh, em chẳng còn cái ôm nào đủ sức ủ ấm nỗi đau?
Có thật không anh…?


Em đã quá quen với chiều Sài Gòn nỗi cô đơn vỡ lanh canh,
Nhưng vẫn thường cắm head phone vào tai, mở to “Walking in the rain” rộn rã
Không có ai chở em đi suốt những cơn mưa mùa hạ
Với mùi hương for X-men quấn quít trong vòng tay.


Thì có sao đâu?
Ai cấm em cắm một bình hoa Pensée tươi thắm.
Pha một bình trà, nấu một bữa ăn thịnh soạn,
Tự nhảy múa trong nền nhạc Rum Ba nồng nàn, cháy bỏng
Rồi nằm khểnh, gác chân xem “P/s, I love you” đến tận khuya.


Thì có sao đâu? Có sao đâu phải không anh?
Em vẫn sẽ rất một mình, bước đi kiêu hãnh
Có ai cấm em sống những chuỗi ngày độc thân chẳng hề im lặng
Để đợi chờ anh.


Chỉ riêng anh. 

                                                                          By Cẩm Tâm.
 
Comment:
Cứ phải nếm trải đủ mới hiểu "tự do" của cuộc sống độc thân lại chính là một kiểu "ngục tù", bạn nhỉ! Còn có cả những cô đơn không có một hình bóng cụ thể để mà chờ đợi!

Là mình đấy ư ?? ... Giá mình đủ can đảm như thế và được như thế

Lorsque vous aimez, c'est toujours avec passion. Vous ne croyez pas aux sentiments en demi-teinte, et d'ailleurs, votre vie sentimentale en est la preuve flagrante. Vous avez en plus réussi à trouver un partenaire qui ressent les choses comme vous, c'est une grande chance que de pouvoir se laisser aller à la passion et de voir la même chose en face !

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Em biết mình đã mất anh thật rồi...

nhưng có thể làm khác được chăng ?????

http://mp3.zing.vn/album/Nhung-Chuyen-Ke-Quoc-Bao/ZWZ99FCC.html

Co nguoi dan ong nao da tung co y dinh noi voi minh the chua nhi ?



Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Because I dont want leave you lonely
But you got to make me change my mind

Baby I got your number and I know that you got mine
But you know that I called you, I called too many times
You can call me baby, you can call me anytime
But you got to call me

Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Because I dont want leave you lonely
But you got to make me change my mind

I dont want no one to squeeze me - they might take away my life
I dont want no one to squeeze me - they might take away my life
I just want someone to hold me and rock me through the night

This youthful heart can love you and give you what you need
This youthful heart can love you and give you what you need
But Im too old to go chasing you around
Wasting my precious energy

Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Give me one reason to stay here - and Ill turn right back around
Because I dont want leave you lonely
But you got to make me change my mind

Baby just give me one reason - give me just one reason why
Baby just give me one reason - give me just one reason why I should stay
Because I told you that I loved you
And there aint no more to say

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Có nên giã từ....?

Trong sâu thẳm, mình nhìn thấy được những khác biệt khó có thể dung hòa để giữ lại cuộc hôn nhân này. Nhưng nếu bỏ đi thì mình thực sự cảm thấy đau, mà không đau sao được cơ chứ ? Dù gì cũng 8 năm, dù gì cũng một đứa con và dù gì thì chồng mình cũng là một người tốt. Nhưng nếu bảo ở lại, sao mình thấy con đường mờ mịt quá hoặc có thể là nó không còn phù hợp với mình nữa. Có những chuyện có thể làm nên hạnh phúc nhưng con người ta lại chần chừ. Mình đâu cần có một người đàn ông để thấy mình hạnh phúc nếu mình không yêu. Tất cả mọi thứ với mình lúc này đều pending, từ công việc, kế hoạch riêng của bản thân đến cuộc hôn nhân của mình nữa.
Mình cần 1 công việc làm mình bận rộn nhưng hiệu quả, có thu nhập tốt để mình thấy sự phấn đấu của mình là xứng đáng ở một mức độ  nào đấy...
Mình cần 1 khoảng trời riêng cho mình tung hoành với những ý tưởng của mình...
May mà đợt nào mình cảm thấy nhẫn nhịn hơn trước chứ với tình trạng này mà trước đây chắc mình bùng nổ mất. Nhưng cũng phải nhìn nhận rằng bây giờ không phải đã là 100% bản chất của mình.

Chần chừ, do dự, hoang mang, mất phương hướng, ù ì.... có bao giờ mình lại như thế này nhỉ ?

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Cũng hay...

Chuyện giày và tình yêu


Chiều nay tôi vừa ướm thử một đôi giày, loại mà tôi đã từng bĩu môi dăm năm trước. Nhưng chiều nay, tôi nghĩ biết đâu đấy, sao mình không thử. Tôi đã thử, và tất nhiên, không hợp.


Với phụ nữ, giày là một đam mê điên rồ. Bạn luôn có lí do để mua giày: đôi tháp dễ đi bộ, đôi cao cho các bữa tiệc, đôi 5cm thích hợp cho công sở, đôi mũi nhọn mót mùa tới, đôi oxford đang là xu hướng của mùa này... Và vì là phụ nữ, nên bạn cũng luôn có những lí do nhất định để chấm... một người đàn ông - theo những tiêu chuẩn sòng phẳng chẳng kém gì việc chọn một đôi giày!

Khi 20 tuổi, đứng trong một tiệm giày, giày bạt ngàn làm hoa cả mắt, bạn sẽ mua rất nhiều vì đôi nào hình như cũng hợp với tuổi trẻ của bạn, hợp với đôi chân cùng làn da còn căng mịn, hợp với những ngón chân nhỏ xinh xắn ngọ nguậy trong giày, hợp với cả cặp giò cao không hề bị ngấn mỡ hay mỡ đọng đe dọa.

Những năm đầu 20 cũng là khi bạn có bạt ngàn cơ hội, bạt ngàn tình yêu, bạt ngàn những chàng trai để lựa chọn. Tin tôi đi, kể cả khi nhan sắc của bạn chỉ ở điểm 5 hoặc dưới đó, tuổi trẻ tự nó cũng phủ phấn son nhung lụa lên vẻ ngoài của bạn. Bạn sẽ có làn da căng không nếp nhăn mà những người phụ nữ hơn tuổi bạn phải đổ cả đống tiền vào mỹ phẩm để mong giữ lại, bạn có ánh mắt long lanh tươi vui của một con chim nhỏ chưa sợ mùi đời, bạn có cái liều lĩnh điên rồ trong tình yêu của một kẻ không sợ thất bại, bạn có quyền năng của một cô gái trẻ. Bản thân tất cả những điều đó làm cho bạn đẹp mà không cần phấn son. Và, lúc đó, người đàn ông nào dường như cũng chỉ có một tác dụng là làm bạn đẹp hơn - giống như đôi giày.

Khi 25 tuổi, gu thẩm mỹ của bạn đã khác đi một chút. Bạn vẫn được lựa chọn giày thoải mái; nhưng đã có kinh nghiệm hơn trước, nên bạn thong thả, từ tốn, nâng lên đặt xuống. Bạn chọn ra những đôi đẹp, những đôi khiến bạn có cảm tình, những đôi tôn lên được vẻ đẹp của bạn. Nhưng như thế chưa đủ, bạn còn muốn những đôi giày độc đáo, những đôi giày kiểu phải làm người ta“a, ô” khi nhìn thấy nó dưới chân bạn hay những đôi “limited edition”. Và quan trọng, bạn muốn những đôi người khác không có. Chính vì thế, tình yêu đẹp nhất của người phụ nữ là ở độ tuổi vừa chín.

Em họ tôi, chia tay người yêu đã yêu 4 năm ở Hà Nội để yêu một cậu bé Sài Gòn nhỏ hơn 4 tuổi, chỉ vì: “Chị ơi, chị không biết thế nào là cảm giác điên rồ khi 2 đứa em có ý nghĩ rằng hôm nay yêu nhau đi rồi mai em sẽ trở về Hà Nội đâu”. Cảm giác điên rồ ấy, tất nhiên, cũng giống sự thỏa mãn thích thú khi nghĩ rằng mình đang sở hữu một món đồ độc, quý mà người khác không biết, không có, nó cộng thêm nhiều giá trị gia tăng vào một mối tình. Em họ tôi có những ngày tuyệt đẹp ở biển với cậu bé Sài Gòn, với một lời cầu hôn trên cát và những chuyến xe ôm chở cả đôi chạy bay trên đường Trần Phú ở Nha Trang, với giấc mơ cả hai đứa sẽ bỏ việc để ở lại thành phố biển ấy, vợ mở cửa tiệm đánh vi tính, chồng mở tiệm sửa điện thoại.

Tất nhiên, điên cuồng rồi cũng hết, tình yêu điên dại rồi cũng đến lúc tỉnh ra. Nhưng cảm giác một lần được sở hữu những ngày đẹp sống trong tình yêu thiên đường ấy quả là một trải nghiệm làm em tôi trở thành con người thú vị hơn hẳn. Điều đó kích thích phụ nữ hơn là những thứ tầm tầm tẻ nhạt hàng ngày, hoặc những đôi giày một kiểu, an toàn cho mọi trang phục.

Khi 30 tuổi, bạn muốn gì khi đứng trước một tiệm giày. Cứ nhặt vài đôi đi, cứ ướm thử đi, nhưng nếu một người đàn bà khác đi một đôi giày đẹp đi ngang, đảm bảo bạn sẽ ngoái nhìn và tưởng tượng. Bạn sẽ tưởng tượng mình thế nào khi đi đôi giày đó, đẹp hơn cô ta rồi, hẳn vậy. Bạn sẽ tưởng tượng mình mặc cái váy màu xanh cyan khi đi đôi giày đó, hay đôi giày đó với đường lượn thắt ở gót chân sẽ làm mắt cá thon nhỏ của bạn nổi bật. Và bạn sẽ đòi thử đôi giống của cô ta, có thể là lúc cô ta đã đi khỏi.

Nếu may mắn, bạn sẽ thích hợp với đôi giày. Nhưng đến khi về nhà, có thể bạn lại chán nó ngay và nhận ra rằng bạn đã bị lung lay bởi một người đàn bà khác, với vóc dáng khác, trang phục khác và với hy vọng mình cũng giống hoặc khá hơn như thế. Còn nếu không, hoặc cũng là một dạng may mắn khác, đôi giày đó không còn size của bạn, không còn màu bạn thích hoặc không hề thích hợp với bạn và con cá mất là con cá lớn, bạn sẽ nghĩ về đôi giày đó cả tuần.

Trong trường hợp đôi giày đó hết size, bạn sẽ tìm kiếm nó ở những cửa hàng khác, để rồi kết thúc với đôi giày đúng size của mình mà không hề đắn đo thử lại, hoặc là mua một đôi na ná để bù vào cơn khát đôi giày ấy. Bạn thậm chí còn kể cho cô bạn thân của bạn, rằng đấy, có một đôi giày như thế, tao đi thì tuyệt... mà đôi khi bạn không nhận ra rằng trong tủ giày của mình đã có một đôi na ná như thế, chỉ khác màu.


Điều ấy có đúng với những phụ nữ tuổi 30 luôn mơ ước cuộc sống của người khác không? Những phụ nữ ở tuổi 30 đã lập gia đình thường dằn vặt, ghen tị với những phụ nữ đang sống độc thân, có thể bay nhảy khắp nơi. Những bà mẹ bế con, mặc quần áo cũ và nói chuyện về các loại sữa thường than thở mình đã tụt lại một năm về văn hóa đọc, văn hóa giải trí so với những người cùng tuổi. Một vài người nhìn theo thân hình của một cô gái độc thân và ngấm nguýt: “Gớm, thử đẻ vào xem, có còn được thế chắc!”.

Tất nhiên, họ cũng tự hào về những đôi giày họ đang có, nhưng nhìn mà xem, có phải đôi giày người khác đang đi vẫn đang rất đẹp không, họ cũng muốn thử.

Những phụ nữ độc thân thì khỏi nói, họ tự hào về cuộc sống của họ, thời gian để làm những thứ họ thích, để sơn móng tay đỏ mỗi tuần, đánh son đỏ, tóc mượt và quần áo thẳng nếp khi đi khỏi nhà. Họ có thời gian để học làm bánh, đắp mặt nạ olive, đi du lịch bất kì ngày nào trong tháng và tán tỉnh bất cứ anh chàng nào trong những quán bar họ tới vào cuối tuần.

Nhưng họ cũng ao ước một đôi giày của người khác khi nhìn thấy một bà mẹ dắt một bé gái xinh xắn tóc buộc nơ, mắt mở to bước qua bàn họ trong một quán cà phê. Họ cũng nghĩ “sao không phải là mình?” khi nhìn thấy một cặp đôi xinh xắn, tươi mới bước qua trước mặt. Họ cũng muốn thử giày của người khác. Vài cuộc thử giày của người khác đôi khi là những phiêu lưu tình ái với những người có vợ, hay những cuộc sống thử. Ai biết được, phải thử mới biết!

Đi mua giày ở tuổi 35. Một ông bạn của tôi, trong một lần từ Hà Nội vào hẹn hò cà phê với đám em gái kết nghĩa, đã kêu lên với tôi khi một cô bạn gái vừa rời bàn:“Sao thế nhỉ? Ở trong này, anh gặp bao nhiêu con gái xinh xắn, công việc ổn định, thăng tiến tốt, muốn lập gia đình, nhưng lại rất hay gặp vấn đề ở khâu hẹn hò, thậm chí chả ai hẹn hò”.

Bạn tôi không hiểu, khi phụ nữ ở tuổi 20-25, gặp một anh chàng hay, giống một đôi giày đẹp, thì ý nghĩ đầu tiên phải là sở hữu nó đã, chuyện gì xảy ra sau đó thì mặc kệ.

Nhưng ở tuổi 35, chúng tôi thận trọng hơn. Trước khi mua giày, chúng tôi đặt nó lên bàn cân: mặc đi đâu, làm gì, với ai, có phù hợp không, có xứng đáng số tiền bỏ ra không?

Chúng tôi có thể bỏ ra rất nhiều tiền mua một đôi giày hiệu nổi tiếng, đi rất đau chân, chỉ để đi vào chân và đứng vài phút trên thảm đỏ một event và sau khi chui vào taxi thì lập tức bỏ ra và nguyền rủa đôi giày. Nhưng chúng tôi đã qua cái thời kì mua những đôi giày nhìn xinh xinh nhưng rẻ tiền và đi được một vài lần rồi bỏ. Cũng giống như khi gặp một anh chàng mới, chúng tôi sẽ bỏ anh ta vào máy phân tích và rẹt rẹt rẹt. Đã có bồ – loại. Ở khác thành phố – loại. Lông mũi không cắt – loại. Không kiếm được nhiều tiền – loại. Không có ý định nghiêm túc – loại.

Ở tuổi 20 chúng tôi sẽ khác, chúng tôi sẽ yêu không cần biết anh có bồ hay chưa, khoảng cách giữa hai thành phố chỉ là chuyện nhỏ, lông mũi không cắt là một nét cá tính bụi phủi, tiền tất nhiên không quan trọng, yêu là trên hết, ai nghĩ đến chuyện nghiêm túc hay không. Ở tuổi 35, chúng tôi tính toán và không phung phí, chúng tôi không mua những đôi giày chỉ dùng vài lần rồi vứt đi.

Có một điều anh bạn tôi và chắc nhiều đàn ông không biết, đó là phụ nữ ở tuổi khó mua giày, thật ra gặp đôi nào cũng đã cầm lên ướm thử. Bởi mua được giày vừa ý mình càng ngày càng khó, cho nên cứ có cơ hội nào là họ cũng ướm thử, bất kể màu sắc hay kích cỡ. Tất nhiên, gặp được đôi đẹp thì sẽ mua ngay, gặp phải đôi ưng ý mà size không đúng, nhiều người cũng cố mua. Nếu không thì đã chả sinh ra các miếng độn giày và anh thợ ngồi ở Lê Thánh Tôn đã không có nghề sửa giày, nới to thu nhỏ các size giày dép.


Chiều nay tôi vừa ướm thử một đôi giày, loại mà tôi đã từng bĩu môi dăm năm trước. Nhưng chiều nay, tôi nghĩ biết đâu đấy, sao mình không thử. Tôi đã thử, và tất nhiên, không hợp. Nhưng có hề gì, bây giờ mua giày rất khó, nên gặp đôi nào cũng phải cầm lên thử thôi. Không ưng thì bỏ xuống!
Bài: E.M

Mình có nhu cầu viết một cái gì đó....

Hôm nay, mình cũng cảm thấy không cảm bị deprime khi quay tro ve nua. Minh mạnh hơn mình tưởng thì phải, con người ai cũng vậy thôi, khó đo lường được sức chịu đựng của mình và cũng khó có thể so sánh nó với các của người khác.

Mình đã tạm thời biến mất khỏi chồng mình, khỏi công việc, khỏi một số thứ còn đang pending... ngay cả khi quay về mình cũng chưa tìm được hướng giải quyết, nhưng thôi step by step vậy.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Rất nhiều người... khi đã lướt qua nhau... sẽ trở thành xa lạ.

Càng ngày mình càng cảm thấy câu:

Cuộc đời là những chuyến đi
Gặp nhau rồi lại chia ly là thường !

Chuẩn bị tinh thần cho những sự đến đi ....

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Mình cũng thấy là rất đúng....

Copy của Mèo điệu blog:

Tôi có đọc một entry của một người chị, nói rằng:

"Cuộc đời có thể có thứ tình cảm không thể thay thế, nhưng không có ai là không thể thay thế".

Tôi đã ngẫm nghĩ, và cảm thấy là nó đúng, ở thời điểm đọc entry này, để tự an ủi lòng mình rằng, đôi khi, cần quên đi một ai đó. một cách dũng cảm nhất, có thể, để tâm hồn an nhiên hơn [hoặc vô cảm hơn].

Nhưng sau một thời gian, khi trải qua những giây phút chiêm nghiệm, tôi lại nhận ra rằng, có những khoảnh khắc tôi nhớ một ai đó da diết. Chỉ có một ước mong mãnh liệt là chính người ấy - Đúng, chính người ấy, chứ không phải một ai khác, đến ngồi vào chiếc ghế ấy, chạm tay vào những ly tách ấy, nói cùng tôi những câu chuyện không đầu không cuối ấy, hay đơn giản chỉ là im lặng và cùng nhau ngắm phố phường. Tôi đã hòng tìm kiếm những cảm giác tương tự ở những người khác, nhưng nhận lại, chỉ là sự trống rỗng. Trống rỗng đến tuyệt vọng. Con người thay thế ngồi bên tôi kia, chỉ như sự lấp chỗ trống lố bịch. Tôi đang tự làm lố bịch chính bản thân mình, và có lỗi với người có tấm chân tình đến sau.

Mỗi một người, đều có vị trí riêng của mình.
Đừng vì tha thiết, hay đau khổ, hay trốn chạy, mà kiếm tìm những sự bù đắp khập khiễng.
Thiết nghĩ, điều bạn nên làm, đó chính là ĐỐI DIỆN và CHẤP NHẬN sự DUY NHẤT của mỗi cá thể. Làm lành vết thương của mình trước, tĩnh tâm trước, biến đổi chính con người mình để không bi lụy vì quá khứ, để từ đó thấy trân trọng những người đã trải nghiệm cùng mình.

Hãy khép chặt lại tất cả những buồn đau, công nhận nó như một vết sẹo thuộc về thân thể, tinh trí mình, chứ không phải chối bỏ. Mỗi vết sẹo, ta trải qua, đều làm cho chính ta trong hơn, bao dung hơn, điềm tĩnh hơn.

Và bạn sẽ nhận ra:

"Cuộc đời có những thứ tình cảm không thể thay thế, có những con người không thể thay thế. nhưng không có vết thương nào là không thể liền da".

Hãy nếm trải các phong vị khác nhau của cuộc đời. Cớ sao cứ bắt người này phải giống người kia? Cớ sao cứ bắt ngày hôm nay phải giống hôm qua? Hãy nhìn nhận đúng về bản thân mình, cũng như vị trí của mỗi con người xuất hiện trong cuộc đời mình.


Tuyệt đối, không bao giờ có sự thay thế.
 
Ps của mình: Cảm ơn anh đã bước qua đời em để em trải qua những tình cảm không đầu không cuối, không dám tiến, không nỡ lui. Thổn thức mỗi khi trời trở gió. Bình thản và lạnh lùng mỗi khi đứng trước anh.