Bài đăng Phổ biến

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Hiểu mình...

Vous manquez de patience lorsque vous désirez vraiment quelque chose.

Vos efforts pour séduire se solderont par un échec retentissant, et c'est surtout votre amour-propre qui se sentira blessé. Vous avez peut-être perdu une bataille, mais c'est tout. Certes, vous avez beaucoup de charme, mais vous ne pouvez plaire à tout le monde. Vous trouverez rapidement une autre personne sur qui exercer votre pouvoir de séduction.

Hãy để chúng ta đưa nhau về...





Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về...
trong thương nhớ...

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ...
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó...
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ...
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ...
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường...

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời...

Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi*...

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

Nguyen Phong Viet.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Chưa bao giờ và không bao giờ...




Chưa bao giờ và không bao giờ


Chưa bao giờ và không bao giờ ta biết.
Trí nhớ trong ta từ đó có một người!
Một bàn tay mà nắm giữ cả cuộc đời.
Một tiếng cười mà âm vang trời rộng.
Một cái vén tóc mà điếng lòng bão nổi.
Chưa bao giờ và không bao giờ ta nghi ngờ điều luôn tự hỏi.
Có thể gặp hay không một thiên thần?
Sớm hay muộn thì nắng cũng sẽ lên.
Nhưng mưa vẫn còn nhiều vô hạn.
Xoay chiếc dù hướng nào thì đời ta cũng đã lỡ bị ướt.
Chưa bao giờ và không bao giờ ta tin được.
Những ngày nắng sẽ hong khô.

Chưa bao giờ và không bao giờ ta ngừng bơ vơ...

Nếu không muốn đi hết con đường...






Nếu không muốn đi hết con đường


Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
Không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
Làm ơn đi mà…

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
Hãy thử cắn chặt môi…

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn
Một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
Đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường….
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
Đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
Làm ơn đi mà!...

Làm ơn đi…
Vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
Chờ tìm thấy một người trong đời thật
Vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
Mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
Nghiệt ngã đến tận cùng…

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh
Đời người mình yêu thương
Cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
Nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
Sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…
Vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sang trời đêm

Nguyễn Phong Việt

Đã đi qua thương nhớ....




Đã đi qua thương nhớ


Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Nguyễn Phong Việt.

Ở lại đi

Ở lại đi!
Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết
tiếng cười chưa dứt
đêm chưa về sáng...
Nơi này còn cần một người để lau nước mắt
cần một tiếng thở dài đồng cảm
cần một cái lay vai thức tỉnh...
Nơi này còn những ngày thật ngắn
còn những đêm thật dài
còn những bình minh một người chưa thức giấc
những hoàng hôn một người đã chợp mắt...
Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết
còn cần một tấm lòng thành thật
còn cần những ước mơ viển vông...
Nơi này còn một giấc ngủ bình yên
còn một cơn gió về thật nhẹ
còn một ánh trăng qua cửa...
Ở lại đi.
nơi này còn cần tất cả!
Le Thieu Nhon.

Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau

Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau


Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa

Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi...
...môi anh...

Đoàn Minh Hằng

Có lẽ nên nói chuyện thẳng thắn với chồng mình....

Có lẽ mình nên làm như thế :)

Mình thích chị này...

MC Kỳ Duyên: “Cuộc sống phải học suốt đời”
 
Sau hơn 40 năm sống, yêu, đau khổ và hạnh phúc, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên chia sẻ chân thành về ông bố nổi tiếng, hai cuộc hôn nhân đổ vỡ, những đứa con và trải nghiệm của đời mình.
Kỳ Duyên cười, cái đầu thường nghiêng về một bên và chốc chốc trong cuộc trò chuyện, giọng chị lại rộn ràng, làm người đối diện hòa vào niềm vui đó. Nhưng bất ngờ là người phụ nữ từng trải hai lần đổ vỡ ấy khi được hỏi về nỗi buồn, mắt lại rực sáng: “Ai bảo rằng tôi khổ?”.

Bố là người hiểu tôi hơn

Tên của chị được sinh ra trọn vẹn từ tên bố, chỉ thêm một chữ Duyên. Xin hỏi cuộc đời của một Nguyễn Cao Kỳ Duyên hôm nay có bao nhiêu phần ảnh hưởng từ người cha nổi tiếng?
Bố mẹ tôi ly dị hơn 20 năm rồi nên cuộc sống hàng ngày và lớn lên của Kỳ Duyên là với mẹ. Tuy ít gặp nhau, không thường xuyên nói chuyện nhưng giữa tôi và bố vẫn có sự cảm thông lạ lùng lắm. Tôi luôn cảm thấy ông như một ngôi sao và mình chỉ việc định hướng, đi theo. Trong cuộc sống, tôi ảnh hưởng nhiều từ lối sống và cách suy nghĩ của bố.
Còn nhớ hồi trẻ, có lần tôi hỏi bố: “Người ta nói ở hiền gặp lành nhưng sao con thấy nhiều người gian ác sống giàu có, sung sướng vậy?”. Ông trả lời: “Con nghĩ họ sống hạnh phúc, nhưng khi làm việc ác, buổi tối họ đâu có ngủ được”. Có lần tôi hỏi sao bố nghèo, không có nhiều tiền, ông hóm hỉnh nói: “Tôi trẻ, tôi lại còn đẹp trai, có con ngoan nữa, nếu có thêm nhiều tiền chắc tôi sẽ chết sớm” rồi cười sảng khoái. Đấy, lâu lâu ông chỉ nói như vậy nhưng điều đó ảnh hưởng nhiều đến cách suy nghĩ của tôi. Tôi thường nghe các câu hỏi nói thủng thẳng đầy triết lý của ông và nói theo những điều ấy.

Sống với mẹ, nhưng tôi nghĩ bố mới là người hiểu mình hơn. Lúc nhỏ khi tôi bị bạn bè lấn lướt, mẹ thường thắc mắc với bố, sao hai đứa chơi với nhau mà đứa kia hay ăn hiếp con mình vậy. Ông chỉ cười nhẹ: “Em nói như vậy không đúng, thực ra bé Duyên đang nhường bạn đó”. Bố tôi là thế, dù không gặp gỡ hàng ngày nhưng ông hiểu chuyện rất nhanh.

Còn về cái tên của ông, tôi nghĩ tôi được thừa hưởng rất nhiều. Vì bắt đầu được thừa hưởng rất nhiều. Vì bắt đầu từ nó, tôi được người ta biết tới rất nhanh và cho tôi nhiều cơ hội trong làng giải trí.

Hơn 20 năm không sống cùng một mái nhà, ông quan tâm đến chị và các anh trai chị theo cách nào?
Chuyện tình cảm cá nhân, ít khi tôi tâm sự với bố. Nhưng ông có nhiều cái hay lắm. Khi có tình cảm với một bạn trai người Mỹ, tôi đưa anh ấy về giới thiệu với bố, ông chỉ cười: “Con phải nhớ lá rụng về cội, con nên đi với người Việt Nam”.
Lúc đó tôi cãi, tôi nói anh ấy người Mỹ nhưng rất thích Việt Nam, yêu Việt Nam và đang học mọi thứ cho giống người Việt. Anh ấy thích ăn nước mắm, mắm nêm, đủ thứ hết. Ông cười: “Con à, người Mỹ ăn mắm nêm khác với người Việt ăn mắm nêm”.

Những nhận xét về mối quan hệ của tôi, ông đưa ra khi chỉ mới nhìn thoáng qua mối quan hệ của chúng tôi. Sau này cuộc tình đó không thành và lý do chính tôi nhận ra là sự khác biệt về văn hóa. Nhưng dù có đưa ra ý kiến riêng, bố cũng luôn để tôi tự do, không bao giờ cấm đoán. Ông chỉ nói khi con hỏi.
Không thấy chị nhắc nhiều đến sự hiện diện của ông trong những ngày trọng đại như cưới hỏi hay khi chị đau khổ vì đổ vỡ. Hay tại ông không có bên chị những lúc này?
Mấy người đàn ông tôi cưới đều có xin phép bố. Nhưng tôi đưa ai đến xin phép, ông cũng gật đầu hết (cười to).

Vì tin tưởng vào sự lựa chọn của con gái hay tại ông ít quan tâm?
Tôi biết bố tin mình. Bố biết có nói tôi cũng không nghe nên cách hay nhất là để con gái cứ vấp ngã rồi tự đứng lên. Và khi đó ông không bao giờ trách mắng thêm.

Với mẹ là sự chia sẻ trong cuộc sống hàng ngày, tôi có thể về khóc, về cười với mẹ. Còn bố không phải lúc nào cũng ở bên nhưng tôi tin ánh mắt ông vẫn dõi theo mình

Chị có thường xuyên gặp ông không?

Ở Mỹ, tôi sống cách ông khoảng nửa tiếng đi xe hơi nhưng vì cuối tuần tôi thường bay show nên không có thời gian gặp nhau. Bố cũng hay về Việt Nam nên thời gian cố định cho việc gặp gỡ thường xuyên là không có.

Không đến lúc con cần một vòng tay không xuất hiện vào ngày trọng đại của con mình, vậy điều quan tâm cụ thể của ông dành cho chị là gì?

Tôi chỉ xin ý kiến ông những việc thật quan trọng. Đó không phải chuyện tình cảm mà phải là việc gì đó lớn lao hơn, chẳng hạn như chuyến về Hà Nội lần này. Trước khi đi, tôi hỏi ông lần đầu về Hà Nội làm show, tôi nên nói vấn đề gì. Thật ra, tất cả những lời mở đầu trong chương trình mới đây ở Hà Nội đều do bố chỉ bảo. Ông nói: “Người Hà Nội rất thích văn chương, họ hãnh diện khi nói về văn hiến, đặc biệt nếu có thể hát chèo vài câu thì khán giả càng mê  con”. Nhưng tiếc là tôi không thể hát chèo được.
Như vậy, cuộc sống hàng ngày chị chỉ có thể dựa vào mẹ?
So với bố, mẹ là người nếu đi xa tôi nhớ hơn nhiều. Giờ mẹ đã về Việt Nam mở quán phở nhưng bất cứ khi nào tôi cần, mẹ sẵn sàng bỏ hết công việc để sang Mỹ. Tôi chỉ nói: “Mẹ ơi, kỳ này con đi tour hơn một tháng, mẹ có về được không?” là mẹ lập tức bay về ngay với cháu. Chỉ khi có bà ở bên cạnh các con, tôi mới yên tâm làm việc.

Thất bại làm nên Kỳ Duyên hôm nay
Được biết, chị từng bỏ học giữa chừng vì cuộc chia tay của cha mẹ?
Khi bố mẹ xa nhau, tôi và mẹ dọn ra ngoài ở, gần như trốn hẳn mọi người. Lúc đó dư luận bàn tán về bố mẹ quá nhiều. Trong khoảng một năm, mẹ không cho ai số điện thoại, cũng không liên lạc với người nào. Khi ấy tôi rất lo, tự nhắc mình phải học thật nhanh để ra trường, kiếm việc làm. Đó cũng là khoảng thời gian tôi thấy mình trưởng thành nhanh nhất.

Nhưng hình như càng lo lại càng học không vào nên tôi đã nghỉ học ở trường luật để đi làm thuê cho một văn phòng luật sư. Khi đó mọi việc ở đấy đều do một tay tôi làm hết. Tôi trở thành  trợ lý đắc lực giúp ông chủ kiếm vài chục nghìn đô trong mỗi hợp đồng, còn mình chỉ được nhận tiền thù lao theo giờ rất rẻ mạt
Công việc làm thêm lúc đó chính là lý do sau này tôi  đi học trở lại. May mắn là khi trở lại trường, tôi được nhận một suất học bổng nên  đỡ được khoản chi phí lớn. Lúc đó mẹ  cũng qua cơn khủng hoảng rồi, mọi chuyện dần ổn hơn.

- Lúc ấy chị có nhận  được lời giải thích nào từ  phía bố mẹ về sự đổ vỡ?
Không. Thời  đấy bố mẹ đâu nghĩ phải có trách nhiệm giải thích cho con như bây giờ. Nhưng sống trong gia đình, tôi hiểu được những nỗi buồn phiền khiến họ phải chia tay nhau.

- Sau này, chứng kiến cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc của chị, mẹ đã chia sẻ  với chị như thế  nào?
Mẹ không có nói nhiều về những cuộc đổ vỡ  của chính mình nhưng bà là người phụ nữ rất cũ, rất truyền thống. Khi tôi quen người nào đó, đưa về giới thiệu bà cũng nói: “Con nhớ nha, lần này là lần cuối nhé, lấy là phải lấy suốt đời, suốt đời, suốt đời”. Lần nào mẹ cũng nói như vậy.

Bây giờ  mẹ rất hạnh phúc, mẹ đã có người đàn ông của mình nhưng hai người không chính thức làm  đám cưới. Tuy vậy trong cuộc sống cũng có những lúc mẹ gây lộn với chú, những lúc ấy tôi buồn lắm, tôi thường bảo: “Bây giờ mẹ lớn rồi sao mẹ không ở riêng” và câu trả lời bao giờ cũng là: “Thôi con à, chả lẽ mình cứ thay đổi hoài, thôi mình sống là như vậy rồi thì mình đi nốt vậy”.
- Vậy với các con bây giờ, chị giải thích với chúng ra sao về  những cuộc chia tay của chính  mình?
Tôi chỉ  nói với con: Bố mẹ rất thương nhau nhưng bố  mẹ không hợp nhau.  Về bố của Yenli và  Maili tôi luôn nói: bố rất thông mình, bố là  bác sĩ giỏi.

- Chị đẹp giống mẹ, chị giống bà cả sự truân chuyên trong đời sống tình cảm. Nhưng chị tự thấy chị và mẹ có điểm chung nào về ngoại hình, tính cách và nỗi đau, sự hạnh phúc?
Ai biết mẹ  tôi lúc trẻ cũng nói mẹ đẹp hơn tôi nhiều, đẹp và sang hơn, tôi rất hãnh diện có một người mẹ đẹp như vậy.

Mẹ là  người của thế hệ trước, được dạy dỗ một cách nghiêm khắc. Hơn nữa mẹ lấy chồng sớm, 23 tuổi đã làm một “phu nhân” đi khắp thế giới. Mẹ được gặp nhiều nhân vật cấp cao nên có nhiều kinh nghiệm sống và chững chạc rất sớm.

Cả mẹ  và tôi đều giống nhau, mạnh mẽ trong tình cảm.  Mẹ tuy có sức chịu đựng và  kiên nhẫn hơn tôi nhiều nhưng đến lúc cần mẹ vẫn  đi. Còn một điều chắc chắn mẹ mạnh mẽ  hơn tôi vì mẹ có "cái lỳ "của người đàn ông khi cần đối phó với những chuyện bất ngờ.  Mẹ bắn súng giỏi lắm, vì thế nếu có ăn trộm vào nhà hành hung thì tôi chắc tới lúc khẩn cấp mẹ sẽ không ngần ngại nổ súng... còn tôi thì eo ơi, chắc vừa run, vừa khóc.

- Có bao giờ chị trách giận, tại sao cuộc đời mình và mẹ niềm vui lại ít hơn nỗi buồn như vậy?
(Cười lớn). Câu hỏi này làm tôi bật cười ngạc nhiên vì tôi chẳng bao giờ nghĩ cuộc đời mình đau khổ  cả. Tôi có quá nhiều niềm vui là khác. Đôi khi tôi còn nghĩ: “Chắc kiếp trước mình phải làm cái gì tốt hoặc khéo tu nên kiếp này mình mới  được hưởng như vậy.”  Tất nhiên hạnh phúc hay không là do mình cảm nhận phải không? Và tôi chẳng bao giờ phí thì giờ so sánh cuộc sống của mình với người khác vì người Mỹ có câu “all unhappiness is caused by comparison” (mọi điều đau khổ bắt nguồn từ sự so sánh).

Tờ giấy hôn thú không làm nên tình nghĩa vợ chồng
- Với Trịnh Hội, một cuộc hôn nhân có thể nói là khá lãng mạn nhưng cũng rất ồn ào. Trước, trong và  sau cuộc hôn nhân ấy chị  còn nhớ xúc cảm của mình như  thế nào? Và chị  đã đối diện với mỗi giai đoạn trong cuộc sống ngắn ngủi ấy ra sao?
Trước và sau đều là tình thương. Nhưng trước và trong hôn nhân là tình yêu, sau hôn nhân là tình bạn.
- Thế về những cuộc hôn nhân đổ vỡ, chị tìm thấy điều gì đáng vui, tại sao sau cuộc chia tay với Trịnh Hội, chị  từng phát biểu trong một bài báo: “Có những lúc nên ăn mừng ngày li dị”?.
Thật ra người phụ nữ nào cũng muốn có một cuộc sống gia đình bền lâu nhưng nếu khi nó không được như vậy thì giữa hai sự lựa chọn ở và đau khổ với việc thoát ra một cách nhẹ nhàng không thù hận để cùng nhau đi tìm hạnh phúc mới, trong cái đó tôi cảm thấy mình may mắn khi đã thoát ra được một cách nhẹ nhàng.

Tôi luôn nghĩ mình hên tại cả hai ông chồng cũ đều là người biết suy nghĩ, thông cảm. Thực tế tôi phải chứng kiến những cuộc chia tay mà hai người quá thù hằn nhau, đến nỗi sau khi thoát khỏi nhau họ chỉ muốn tìm cách giết người kia. Biết đâu mình rơi vào trường hợp đó sẽ không có ngày hôm nay ngồi đây để nói ngon vậy (Cười)
- Chị từng nói Trịnh Hội là người chưa tìm được chính mình. Tới hôm nay chị còn giữ ý kiến đó?
Không, vì  tôi đã xa Hội mấy năm  rồi và không không biết con người Hội bây giờ ra sao, thành ra không thể  nói được gì. Bây giờ chúng tôi rất ít liên hệ với nhau, chỉ khi có việc cần mới email cho nhau.

- Đến lúc này khi đã đi qua nhiều đổ vỡ, nếu nói một chút về cái tạo thành con người Kỳ Duyên ngày hôm nay chị sẽ không thể bỏ qua những điều gì?
Chắc chắn việc ba mẹ chia tay đã tạo ra sự xáo trộn rất lớn trong cuộc đời tôi (năm Kỳ Duyên 16 tuổi). Nhưng nếu nói cái gì tạo ra Kỳ Duyên ngày hôm nay thì tôi nghĩ đó là những thất bại, chính nó làm cho mình ngày càng cứng hơn.

- Nhìn vào nhược điểm của người khác chắc chắn dễ  hơn nhìn vào chính mình. Chị  có bao giờ tự hỏi, lý  do không giữ được hai người đàn ông cũng có phần lỗi  của chính mình?
Khó nhỉ? (cười). Tôi không bao giờ gây lộn và thường không biết nói gì khi có cãi vã ồn ào, thế nhưng cái yếu nhất của tôi là chiều người xung quanh quá. Chẳng hạn, khi mệt tôi không muốn ăn nhưng vì bạn hay người thân, tôi vẫn đi cố gắng đi cùng. Điều này không ảnh hưởng nhiều trong tình bạn, nhưng với tình yêu lại không tốt. Đối phương cứ lấn tới, cứ làm mình tức, mình không nói nhưng một ngày mình bỏ đi. Như vậy đâu có tốt, đúng không?

Giờ  tôi hiểu ra rằng, nếu muốn giữ cái gì mình phải nói thì người kia mới sửa. Và nếu hai người cùng kết hợp, cùng nhau làm mới bền bỉ. Vậy nên có lần tôi nói với bạn trai hiện tại của mình: “Anh gặp em ở thời điểm này là anh hết may mắn rồi đó, vì có điều gì không thích em sẽ nói hết”.

- Như  vậy sự cả nể, nuông chiều có thể đẩy một mối quan hệ đến bờ vực thẳm của sự đổ vỡ? Đồng nghĩa bây giờ chị đã học được cách giữ bên mình một mối quan hệ lâu dài?
Tôi nghĩ  cuộc sống phải học suốt đời. Tôi nghiệm rằng mình sống ở đời và tin có một thế  giới nữa. Người ta hay nói còn có địa ngục và đời sống là nơi tập dượt của mình, nhưng biết đâu có thể đây đã là địa ngục rồi. Thành ra tôi tin có kiếp trước, kiếp sau. Tôi luôn tin những người đến trong cuộc đời mình, những chuyện xảy ra trong cuộc đời mình là những bài học, khi học vượt qua bài học đó rồi mình sẽ không cần học nữa. Nhưng tại sao có rất nhiều người đi với đàn ông xấu nhưng khi họ bỏ người đàn ông xấu đó rồi lại đi với những người xấu hơn và họ cứ bị như vậy hoài. Thực ra, con người chỉ không sai lầm nếu mình nghiệm ra bài học nào đó và không sợ nó thì tự nhiên nó sẽ không đến với mình nữa.

- Sau hai cuộc hôn nhân tan vỡ, chìa khóa của Kỳ  Duyên trong mối quan hệ mới là: phải nói hết những điều không muốn. Và giờ  chị hạnh phúc chứ?
Tôi rất hạnh phúc.

- Với người đàn ông hiện tại, “chìa khóa”giúp chị tìm thấy để duy trì hạnh phúc là gì?
Chìa khóa  để duy trì hạnh phúc là hai người chưa hoàn toàn thuộc về nhau, nhất là khi chưa chung sống với nhau.

- Khoảng cách từng là lý do khiến chị  và Trịnh Hội phải chia tay. Giờ anh ấy ở cách xa chị 5 tiếng giờ bay. Có gì chắc chắn là chị sẽ giữ được hạnh phúc này bên mình bền lâu?
Không có  gì chắc chắn cả.  Nhưng chính cái không “chắc chắn” đó mới làm mình cố gắng hơn.  Nếu  làm công việc mà biết chắc ông chủ sẽ không bao giờ sa thải mình, mình có cố gắng làm giỏi không? Trong tình yêu cũng vậy, nếu biết người kia chắc chắn là của mình, liệu mình còn nuông chiều, nâng niu, trưng diện, cố mang đến cho người đó nhiều hạnh phúc hay mình sẽ ỷ lại, xem thường, thậm chí bao nhiêu thói hư tất xấu đều đem ra phơi bày hết?

Tôi không chắc chắn người ấy sẽ là của mình mãi mãi và tôi cũng không cấm đoán anh ấy không được gặp gỡ những người bạn gái khác.  Tôi chỉ  có một yêu cầu là “Khi nào anh cảm thấy anh yêu một người khác thì cho em biết...để em tính lại...nên dùng dao hay dùng kéo...” (cười thích thú)  Đùa thôi, ai muốn ở thì mình giữ, ai muốn đi thì mình tiễn.

- Mẹ  chị đã sống với ông Bùi Xuân Hiến hơn 20 năm dù không hôn thú. Có  vẻ ở cuộc tình mới chị  cũng đang có thiên hướng sẽ  chọn con đường giống mẹ? Chị sợ đám cưới như con chim sợ cành cong rồi sao?

Tôi không sợ đám cưới, tôi sợ hôn nhân. Đám cưới để có một buổi tiệc vui với bạn bè là  điều tốt chứ!  Đối với tôi, hôn nhân hay ở  chung với nhau chỉ khác là một mảnh giấy thôi. Bây giờ tôi chưa nghĩ đến chuyện hôn nhân, không phải vì sợ cành cong cành thẳng gì cả mà giản dị vì tôi chưa nghĩ ra được lý do chính đáng nào để kết hôn. Thật sự là có nhiều thủ tục quá, lúc kết hôn cũng như lúc ly dị (ra tòa, thử máu, phân chia tài sản, đổi họ đổi tên...v.v.). Tình nghĩa xây đắp từ những năm chung sống với nhau chứ không phải bằng mảnh giấy hôn thú.

- Trải qua hai lần đổ vỡ, khái niệm vợ chồng trong chị có thay đổi gì không? Giờ đây nếu có một sự kết hợp với người đàn ông nào đó để làm nên khái niệm “vợ chồng” thì nó nên là gì, thưa chị?
Người đàn ông đến với tôi bây giờ cần nhất phải biết thương con của tôi.  Người đó phải hiểu con, mẹ và  tôi là một khối không thể tách rời.  Ngoài ra người đó phải là một người bạn, vui vẻ  có óc khôi hài để tôi có thể thủ thỉ tâm sự mọi chuyện và trong nhà lúc nào cũng có nhiều tiếng cười.  Một điều quan trọng nữa người đó biết lo chuyện nhỏ trong gia đình, chứ không phải chuyên lo chuyện lớn ngoài xã hội.

- Giờ chị sợ nhất điều gì?
Điều làm tôi sợ nhất, đau nhất là phải dính tới con cái. Có con rồi tôi hiểu rằng, chẳng bao giờ tôi có thể tự tử vì tình hoặc vì ai được hết. Giờ không có cuộc tình nào đánh gục ngã được tôi. Bởi các con giờ sống với tôi, tôi phải là cái gì mạnh nhất đứng chống cho con và chống cho chính mình.
- Hai con chị có hay được gặp bố  không?
Thực ra bọn trẻ rất gần với bên nội, vào mỗi cuối tuần chúng đều đến thăm và ở với bà nội và  tới nhà cô chú. Nhưng với bố thì ít gặp gỡ hơn, nhưng cái này là do phía bố thôi chứ tôi không bao giờ cấm đoán.

- Bà mẹ đơn thân như chị sẽ dạy con gái theo hướng nào?
Con gái lớn Maili đã vào trung học, một hôm cháu mua về một chiếc áo in hình bênh vực những người đồng tính luyến ái, nhân tiện đó tôi giải thích cho con tại sao những người ấy nên được hưởng cuộc sống bình thường. Tôi cũng muốn đầu óc các con được phóng khoáng.

Thực sự  tôi không muốn con quá Việt Nam. Tôi muốn con phải  ý thức giá trị bản thân bằng chính đầu óc của mình. Mai mốt, chẳng hạn con gặp một người nào  đó, nếu con muốn tiến tới gần người đó trước khi đám cưới tôi cũng khuyến khích. Tôi không nghĩ là chồng phải là người đầu tiên con mình biết. Tôi khuyến khích các con nên biết tất cả và có học thức, suy nghĩ để xác định được mọi thứ đến với cuộc đời mình đều là do sự lựa chọn của bản thân chứ không mang mặc cảm hay phải chấp nhận cuộc sống vì lỡ làm chuyện gì đó.

- Vậy đến bây giờ, có lầm lỡ nào chị muốn làm lại?
Không, nếu  được làm lại tôi vẫn muốn gặp bố của bọn trẻ, vì không gặp anh ấy thì làm sao bây giờ có  hai đứa nhỏ đáng yêu, vẫn muốn gặp Trịnh Hội vì với Hội, tôi có nhiều ký ức tình yêu ngọt ngào. Và người đàn ông bây giờ nữa thì phải càng gặp chứ. Đó, có lý do nào khiến phải làm lại điều gì trong cuộc sống của mình đâu.

- Cảm ơn những chia sẻ của chị!

Bây giờ em đã hiểu...

Bây giờ em đã hiểu có thể là chưa đúng người, chưa đúng thời điểm hoặc vì hàng trăm lí do nữa mà em và anh chỉ cho thể tạo cho nhau một chút emotion, một chút passion, một chút hy vọng, một cơn sốt để rồi xa mãi... Em chẳng trách ai về điều đó cả vì đời là thế, và em cũng là thế. Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh đã đi lướt qua em để em hiểu mình chưa chai sạn, để em hiểu mình vẫn có thể yêu, để em hiểu rằng mình vẫn có thể nồng nàn.

Gần đây, em thấy rất nhiều người đều là vô tình cả thôi làm cho em hiểu sự khác biệt về văn hóa dù mình có cố gắng đến đâu cũng không khỏa lấp được. Em hài lòng với cuộc sống hiện tại của em dù không biết ngày mai nó sẽ ra sao. Em enjoy nó every minute, every day. Nếu như những ngày trước em cố gắng vịn vào bói toán để cho mình một lý lẽ để từ bỏ những emotions của mình về anh thì bây giờ em tự nguyện từ bỏ, em thấy đau, con cá mất bao giờ cũng là con cá to phải không anh ? Bây giờ em đã hiểu...

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Tự dặn lòng mình...

Tự dặn lòng mình nếu là tình yêu thì phải kiên nhẫn, kiên nhẫn và kiên nhẫn...
Vous risquez de vous emballer à la vitesse de l'éclair. Bien, mais pensez au lendemain, toujours gênant quand on a été trop vite ! Prenez le temps, si les choses doivent se faire, elles se feront. Si c'est une histoire sérieuse, il ou elle attendra patiemment que vous soyez prêt. Prenez le temps de vous découvrir mutuellement, c'est important.

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Doc sach

Bay gio minh co mot thu vui moi, doc sach, cung ton tieu phet nhung thoi, de cham soc cai tam hon minh cua minh thi cung khong co gi la qua dang ca. Phải biết yêu mình thôi, phải thực tế, phải biết chấp nhận từ bỏ khi đến lúc....Tẹo nữa mình sẽ đi mua sách, mua vài quyển về tình iêu...:)

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng...

Tự dặn mình thế... nhưng không biết lúc nào lại bị chui đầu vào giỏ....

(Nguoiduatin.vn) - Với giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, duyên dáng và từng trải, MC Thảo Vân đã chuyển tải những ý nghĩa rất đời thực về tình yêu, cảm xúc sâu kín trong tâm hồn mỗi con người.... Người đưa tin xin gửi đến độc giả bài viết sâu sắc của MC tài năng này.
Khi nào bạn tin người đó yêu mình? Dù bạn đã có những đêm ân ái mặn nồng, thậm chí bạn chưa từng được hưởng bao giờ? Dù bạn vẫn nhận những tin nhắn đại loại như: “Anh rất nhớ em”, “Anh yêu em"!

Dù có lần say rượu chàng nhắn đi nhắn lại nhiều lần “Anh yêu em” (mà người ta bảo khi say là khi thật nhất). Dù bạn là người đầu tiên người ấy muốn gặp mỗi khi đi xa về. Dù khi gặp nhau người ấy đã làm cho bạn có cảm giác trên đời này không ai bằng bạn.


Bạn sẽ nghĩ nếu chỉ là sex chàng chọn bạn làm gì, chàng hoàn toàn có được những cô xinh đẹp và điêu luyện hơn bạn nhiều lần. Nếu chỉ là sex thì sao phải gặp bạn ngay trong khoảng thời gian ngắn ngủi, đầy vội vã và đam mê.

Nếu chỉ là sex sao chàng hết mình vì sự sung sướng của bạn đến thế, vì người ta bảo phải yêu lắm đàn ông mới quan tâm đến cảm giác sung sướng của bạn. Nếu chỉ sex thì sao mỗi lần yêu đương lại lâu được đến mức ấy???

Muôn vàn những dấu hiệu được bạn mặc nhiên kết luận, đấy chắc chắn phải là tình yêu!

Bạn có chắc đó là tình yêu? Bạn dám chắc không?

Có thể! Nhưng chắc chỉ là từ một phía, đấy là bạn yêu người ta! Vì bạn chỉ có thể làm việc ấy khi bạn yêu, và khi bạn đã dành việc ấy cho một người, tức là bạn đã nặng lòng, và điều ấy đối với bạn là thiêng liêng.

Bạn không tin là người ta có thể sex mà không cần chút tình yêu nào, dù tình cảm thì có thể, đương nhiên, là coi bạn hơn những cô khác một chút.

Nhưng không phải là yêu. Vì đơn giản họ là đàn ông. Mà đàn ông thì hoàn toàn có thể làm mọi điều để đạt được việc ấy, nhưng just for sex mà thôi!

Họ có thể quên ngay bạn khi bạn vừa rời khỏi, để quay lại với những việc đang dở dang của họ, thậm chí là tiếp tục cuộc điện thoại với vợ trước khi bạn đến!!! (Trong khi bạn đã hồi hộp, mong đợi và tràn ngập hân hoan khi đến với họ, và ra về với bao luyến nhớ, trong đầu đầy ắp hình ảnh tuyệt vời bạn vừa trải qua…).

Họ có thể không mảy may nhớ đến bạn tí nào, trừ một vài lần sực nhớ ra là cần phải nhắn “nhớ em” để còn duy trì một mối ngon, bổ, rẻ và an toàn!!! (Còn bạn thì nâng niu những tin nhắn ấy, coi đấy là một biểu hiện rõ ràng của tình yêu, thỉnh thoảng nhấm nháp lại trong cảm giác sung sướng, mãn nguyện…).

Họ có thể xếp lịch gặp bạn cùng với không chỉ một người, hôm nay là bạn, nhưng tối mai là cô khác khi mà bạn chỉ toàn tâm toàn ý cho họ mà thôi…

Và với tình yêu ngày càng nhiều dành cho người ấy, bạn bắt đầu tự huyễn hoặc mình, ảo tưởng về một thứ không hề có từ phía ngược lại, không hề biết rằng, ngoài bạn, cũng có khá nhiều cô đã, đang, và sẽ được hưởng những điều y như thế, vì chàng đơn thuần just for sex mà thôi! Vậy là sau một thời gian (ngắn hoặc hơi dài) câu chuyện của bạn có thể diễn ra theo 3 hướng:

- Bạn sẽ có những đòi hỏi, những yêu cầu, vốn rất bình thường khi người ta yêu nhau, nhưng trong trường hợp này, bạn sẽ làm chàng ngán ngẩm, mệt mỏi, sợ hãi và cuối cùng, chàng lặng lẽ biến khỏi cuộc đời bạn.

- Bạn mong đợi mà không thấy gì khác hơn, dấu hiệu có vẻ nhạt dần, bạn nhận ra chân tướng của sự việc, bạn bỏ chàng (nếu bạn đủ bản lĩnh).

- Bạn đành phải tự an ủi mình sau rất nhiều những trăn trở, đau khổ, và chấp nhận tiếp tục nhưng hiểu rõ just for sex, giống chàng! (kiểu này có vẻ sẽ giữ được quan hệ của 2 người lâu hơn, tùy vào tình hình thực tế là lúc nào chàng chán hẳn bạn, và khi chấp nhận bạn sẽ luôn bị dày vò trừ phi bạn cũng là người mạnh mẽ và thoáng trong vấn đề này).

Sau khi mình xem hai bộ phim "Love & Other Drugs" và "No Strings Attached", hầu như đều bắt đầu là chuyện sex giữa hai người, chỉ sex, thậm chí họ còn cam kết với nhau không yêu đương, nhung nhớ này nọ, tất cả chỉ là sex mà thôi.

Nhưng cuối cùng thì họ đã không thể rời xa nhau, không phải vì họ hợp nhau trong chuyện ấy, mà cuối cùng, sau rất nhiều những mặn nồng, chia sẻ, thậm chí rời xa nhau, họ hiểu rằng, họ đã chuyển từ sex sang yêu!

Mình thật sự cảm động với những cái kết có hậu như thế. Và mình cũng hiểu rằng, phim mà, đời thực lấy đâu ra!!!

MC Thảo Vân

Chấp nhận....

Dù vẫn biết và đã chấp nhận nhưng một lần nữa em phải khẳng định với chính mình là em chấp nhận give up forever my feeling to you.

Em không biết phải làm thế nào hơn nữa, khi thực tại là thế và em thì tất nhiên là phải thực tế hơn thế vì đâu chỉ có mình em. Và dù có mơ mộng đến đâu thì rồi mình cũng sẽ come back lại thực tại. Em rất buồn nhưng em chấp nhận, chấp nhận nó như một cơn sốt trong đời, làm em vật vã, buồn khổ nhưng rồi tất cả sẽ qua thôi, vạn sự tùy duyên. Mà cái chữ duyên ở trên cuộc đời này khó kiếm lắm. Em cũng chẳng thể nào đòi hỏi hơn thế vì bản thân em cũng còn chưa quyết định được số phận của mình. Goodbye my love ! Em sẽ qua được thôi....

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Sante...

Un peu d'inquiétude concernant votre santé, car vous vous sentirez un peu mou et fatigué. Ces derniers temps, votre vie professionnelle vous a demandé beaucoup d'efforts et votre vie privée a été plutôt passionnée. Ne cherchez pas plus loin les raisons de votre fatigue. Disciplinez-vous un peu plus pour vous ménager quelques périodes de repos et de calme.

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Tự điều chỉnh mình đi

Vous manquez de confiance en vous et vous vous montrerez critique face aux suggestions de votre entourage. Votre attitude négative pourrait se retourner contre vous si vous n'êtes pas plus tolérant.
Vous n'aimez pas du tout que l'on vienne chambouler votre programme, surtout un vendredi après midi, alors que tout est déjà rangé et que vous êtes pratiquement sur le départ, mais c'est pourtant bien ce qu'il risque de vous arriver aujourd'hui !
Rien de bien méchant, vous couvez sans doute quelque chose et c'est la raison de votre fatigue. N'hésitez pas à aller consulter votre médecin ou, à défaut, à vous reposer. Ce ne sera que passager à condition que vous preniez les mesures nécessaires. A trop tirer sur la corde, elle finira par se rompre et vous mettrez beaucoup plus de temps à vous en remettre.

La relation que vous entreteniez depuis pas très longtemps pourrait bien se terminer plus tôt que prévu. En effet, ce qu'il attendait de vous, vous n'étiez pas prêt à lui donner et l'ultimatum qu'il vous donnera ne sera pas du tout à votre goût. Vous aimez votre liberté et vous ne vous en êtes jamais caché, mais cette rupture ne s'annonce pas facile.

Evitez de mélanger travail, argent et sentiment. Les trois ensemble n'ont jamais fait bon ménage, alors !!

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Mot bai hay

THÙY MINH

Khi ở những ngày tháng tuổi trẻ, tôi nhìn đàn ông bằng một con mắt khác với bây giờ. Những người tình sau những cuộc chia tay tan vỡ thường kết luận: Thật đáng tiếc, em chẳng biết mình muốn gì ở đàn ông! Tôi - phụ nữ, tạm dịch: Thật đáng tiếc, anh đã chẳng phải người mà em thực sự cần!

Vào những lúc còn rất trẻ, tôi đặc biệt hấp dẫn bởi những chàng trai dong dỏng, trắng trẻo và đeo kính cận. Đó được coi là đặc điểm nhận dạng của một chàng trai trong mơ, có vẻ trí thức đáng tin cậy.

Ngày ấy, tôi có thể yêu ngay một cậu học chuyên hoá và viết thư nhét vào hộc bàn tâm sự tình yêu, mặc dù chẳng biết gì ngoài tên và việc cậu có vẻ hơi lẹt đẹt ở lớp. Còn gì mong ước hơn, khi cậu có một vẻ cao ráo đặc biệt và một cặp kính cận vô cùng lãng tử? Tình yêu thầm kín được hai tuần thì bại lộ. Cậu kể toang toác với tất cả bạn bè trong lớp về một đứa con gái giấu mặt nào đó rất hay viết thư. Chẳng khác gì nhân vật diễn viên Huy Khánh thủ vai trong Cô dâu đại chiến. Lần đầu tiên tôi biết: đeo kính cận chưa chắc đã đáng tin cậy!!!

Sau đặc điểm nhận dạng, vào những năm tuổi 20, khi bản thân mình ở ngưỡng cửa tự lập của cuộc đời, tôi bắt đầu nghĩ đến nghề nghiệp của đàn ông như một thước đo chuẩn mực. Kiến trúc sư là một nghề sáng tạo trên những quy tắc, khuôn mẫu. Là người vẽ những ngôi nhà chọc trời nhưng phải tính toán chi ly sao cho nó được xây lên vững chãi. Người đàn ông làm nghề này nhất định sẽ vừa bay bổng lại vừa thực tế, thật là đúng với những gì tôi hằng tìm kiếm ở các anh.

Cũng vì ước mơ này của tôi, mà cậu bạn trai đầu tiên đã hùng hục đi đăng ký học vẽ và chuyển hồ sơ thi vào Kiến trúc, dù chỉ còn năm tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và cũng chẳng biết bằng cách nào, cậu thi đỗ, sau này lại trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng. Một bạn trai cũ khác của tôi, bày tỏ rằng anh muốn học cao học về Kiến trúc, vì anh thích vẽ và lại rất giỏi toán. Tôi nhiệt liệt tán thành. Hiện tại, anh đã chuyển đến New York và làm nghề mà anh cực yêu thích. Chỉ có tôi là bỏ dở con đường săn đuổi các chàng kiến trúc sư của đời mình.

Khi còn trẻ hơn, mắt tôi thường chẳng bao giờ nhìn thấy những người đàn ông hơn tuổi mình quá nhiều, dù nhiều cô bạn xuýt xoa vẻ trưởng thành thấy rõ này. Nhưng sau này, những cậu trai kém tuổi, phơi phới yêu đời chẳng nghĩ gì về tương lai, khiến tôi, ở tuổi 25, thoáng lo ngại. Khi ấy, đàn ông ngoài 35 tuổi, vận comple, trong vai business man toả ra một thứ ánh sáng đặc biệt, khiến tôi mê mẩn. Tôi mạnh dạn mở rộng độ tuổi kết bạn và trò chuyện của mình.

Đúng là những anh này hiểu đời, hiểu chuyện, như có thể suy đoán mọi ý nghĩ trong cái đầu ngóc ngách của tôi, cũng vì thế những mẩu đối thoại giữa chúng tôi trở nên lý thú đặc biệt. Tôi và anh 35 tuổi (tạm hoán dụ) trò chuyện say sưa về kết cấu đất đá (anh làm nghề khoáng sản) và việc “long mạch” ở sông Tô Lịch. Hay vài chuyện thế sự xảy ra ở trời Tây. Chỉ có điều, sau vài cuộc cãi cọ, anh nói năng thiếu suy nghĩ chẳng khác gì những cậu trai kém tuổi. Tôi chán. Đàn ông khi chưa có con, dù bao nhiêu tuổi, vẫn là những cậu bé!

Có một chân lý mà phụ nữ qua các thế hệ đều kháo nhau: Hãy chọn người yêu mình. Cuối cùng, sau những cuộc rượt bắt vô bổ, tôi bị thuyết phục bởi lý thuyết này và quyết định tìm một người đàn ông yêu mình nồng nhiệt và chiều chuộng tôi như của báu. Vào một ngày đẹp trời, tôi đang bù đầu với đống công việc, cứ thấy như có ai đang nhìn mình. Quay lại thì hoá ra là cậu bạn trai ở thì hiện tại, hai mắt mở to, đang nhìn tôi đắm đuối đầy yêu thương. Tôi nuốt miếng đánh ực, như bị nghẹn một cục gì to lắm. Đúng là cậu yêu tôi nhiều thật, chỉ cần gọi một cái là đến, muốn gì cũng chiều, những món quà luôn được tặng ở những dịp chẳng phải ngày lễ gì… Nhưng tôi thấy hoá ra người ta yêu mình chưa đủ. Sau rồi, chúng tôi cũng chia tay.

Đúng là tôi chẳng biết mình muốn gì ở đàn ông thật. Phụ nữ như tôi, biết cách ăn vận một tí, không khó để thu hút một anh chàng đẹp trai về phía mình. Phụ nữ như tôi, bù đầu bù cổ trong công việc, đôi khi chỉ ước một anh người yêu thật bận bịu, chả kịp quan tâm anh làm chứng khoán hay kiến trúc sư. Phụ nữ như tôi, đã đôi chút trưởng thành, không cần người đàn ông già hơn mình nhiều tuổi. Và phụ nữ như tôi, muốn được chiều chuộng, chỉ cần tự đi shopping, spa, là chẳng cần anh chàng nào hết.

Thế là tôi lạc lối ở chặng đường tìm người yêu của mình. Đã sớm vạch ra chuyện trở thành single mom hoặc “ở giá” như nhiều chị bạn khác với tuyên ngôn: Không cần đàn ông. Thực ra là: Không biết nên cần gì ở đàn ông. Quãng đường tìm hoàng tử trong mơ, trở nên u ám hơn bao giờ hết!

Cho đến ngày tôi gặp anh. Anh không đeo kính cận, không phải kiến trúc sư, tuổi hơn tôi chẳng đủ nhiều và yêu tôi cũng chỉ in ít. Lúc mới gặp, tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện đến một ngày mình yêu người đàn ông này. Thậm chí yêu nhau được bốn tháng, tôi tuyên bố chia tay vì sự tranh giành quyền lực giữa tôi và anh đã không ngã ngũ. Tôi sợ thua cuộc trên một chiến tuyến mà ta không biết “kẻ thù” là ai để ngắm bắn.

Vào thời khắc chúng tôi tình cờ gặp lại trên đường, tim tôi đột nhiên kêu thình thịch.

Vào lúc anh lạnh lùng bước đi, tôi thấy chặng đường chinh phục đàn ông lại mở ra đầy chông gai trước mắt.

Giờ thì tôi biết mình thực sự tìm kiếm gì ở đàn ông. Ấy là cảm giác luôn muốn tìm kiếm và làm trái tim ta đập ồn ào hơn bao giờ hết!

Tom lai sep bao gi nghe nay....

Vous ne supporterez personne et il vous sera quasiment impossible de travailler en équipe aujourd'hui. Vous serez trop pointilleux et trop critique et si vous refusez de vous plier aux exigences de votre supérieur, vous payerez cher votre attitude.

hình như mình mới là người có vấn đề

Nên tự nhắc luôn luôn nhắc mình thôi... quá đau đớn nhưng biết làm thế nào bây giờ... Muet comme un carpe.

Vous ne manquez pas de fierté ni de détermination et vous allez travailler activement à la réalisation de vos ambitions. Vous savez vous montrer bienveillant et magnanime avec vos concurrents, mais vous êtes un très mauvais perdant. Qu'on se le dise !

Có thật dễ dàng đến vậy không ?

Nếu bạn sẵn sàng đứng ở hàng ghế cuối cùng, không ai có thể đẩy lùi bạn xuống thêm được nữa.
Nếu bạn tự quên đi bản ngã của mình, không ai có thể khiến bạn đau lòng.
 (Osho)

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Tâm trạng của mình hôm nay là Chấp nhận từ bỏ....

La fin d'une romance n'est jamais un moment facile et vous n'aurez pas le coeur à rire. Vous le prendrez comme un nouvel échec et la solitude émotionnelle qui vous attend vous rendra plutôt pessimiste. Ce n'était tout simplement pas la bonne personne et vous avez tout autour de vous de bons amis qui sauront vous soutenir et vous mettre du baume au coeur.

Ne pas lacher la proie pour l'ombre.

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Đấu trí...

Mỗi ngày đi làm với mình là một ngày đấu trí, đấu trí không phải vì mình không có khả năng mà mình thấy mệt mỏi vì những chuyện nội bộ. Có lẽ mình hợp với những dự án làm nhân đạo :) hay business của riêng mình. Mình thích đối đầu với thử thách nhưng mình không có nhu cầu làm anh hùng agaisnt lại mọi người.

Mình không biết mình sẽ chịu được đến bao giờ nhưng bây giờ mình hiểu sẽ chỉ vì bản thân mình thôi, không vì ai cả...
Cứ bảo bói toán không đúng: Sao lại đúng thế không biết nhưng toàn đúng những thứ mình không cần.

Travail :

Aujourd'hui, vous pourriez vous trouver en complet désaccord avec la bureaucratie ou l'administration. Vous êtes suffisamment malicieux et rusé pour vous sortir de ce mauvais pas et vous trouverez sûrement un compromis avantageux pour les deux camps.

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Cũng là một cách AQ với cuộc đời... nhưng cần thiết

Bài của Trang Hạ:
Trong những trang phục của mình, tôi tốn nhiều nhất là tiền dành để mua đồ lót. Tất nhiên, về số lượng thì phụ nữ luôn phải tốn tiền gấp đôi đàn ông để đảm bảo nội y của mình tạm đủ dùng. Song về giá tiền, thì nội y luôn là thứ đắt tiền hơn quần áo đang mặc ngoài nó. Đó là sự lựa chọn của tôi từ gần hai mươi năm nay, từ ngày tôi chưa có người yêu, cho tới ngày tôi làm mẹ của ba con.
Còn một lý do riêng tư khác nữa, là bởi khi béo lên hoặc gầy đi chỉ 1kg thôi, quần áo vẫn còn giữ nguyên size, thì vòng ngực tôi đã thay đổi. Và size áo lót sẽ phải điều chỉnh ngay lập tức, không phải để tôi đẹp hơn, mà để tôi thấy dễ chịu hơn.
Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng. Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được. Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.
Ví dụ bạn tôi, cô ấy rất xinh và nhạy cảm, tới mức một ngày, khi đang nói chuyện với một chàng mới được mai mối, trong quán cà phê, cô ấy gây tiếng ồn bởi… vô tình trung tiện. Chàng kia rất lịch thiệp không tỏ vẻ nhận ra, nhưng cô bạn tôi từ đó vừa hổ thẹn vừa ngại ngùng nên đã tự làm cho mình biến mất trong cuộc đời chàng kia, dù đáng lẽ, hạnh phúc từ đó có thể đi theo cô ấy…
Nếu cô bạn ấy kém hoàn hảo hơn, giả như cô xuề xòa dễ tính, bộc tuệch hoặc tự nhiên chủ nghĩa hơn, kém chỉn chu nghiêm túc hơn, chắc cô sẽ biết nói một câu dí dỏm chữa thẹn, biết tự tha thứ cho bản thân, hoặc biết cách hài hước để đánh trống lảng.
Thế nhưng, cho đến tận giờ và chắc chắn cả sau này, mỗi khi nghĩ đến anh chàng được… nghe tiếng ồn cơ thể kia, cô vẫn ngượng chín mặt.
Tôi thì nghĩ, việc gì phải khốn khổ và tự ti như thế. Bạn biết vì sao không?
1. Chiếc khuy không có lỗi:
Một buổi chiều đang đi mua sắm tại trung tâm thành phố, tôi bỗng thấy mấy người nhìn mình kỳ lạ và chằm chằm. Sau một giây định thần thì tôi phát hiện, mấy hôm nay mới chỉ tăng cân một chút thôi, cái áo sơ mi của tôi ở ngay “điểm chết” giữa ngực đã căng và hôm nay tự dưng tuột khuy. Toàn bộ người đi trong Plaza có thể ngắm áo lót của tôi mà từ dùng quen thuộc giờ đây là “lộ hàng”. Trong giây lát ngừng thở vì ngượng và sợ, tôi phát hiện ra sự thể không đáng sợ như mình nghĩ.
Một – Bất cứ ai trong đời cũng sẽ gặp phải tình huống khó xử như thế. Mọi người như bạn, và bạn cũng như mọi người mà thôi. Vậy bạn hãy nghĩ như tôi là, đã hàng triệu người trên đời này bị bật khuy áo ngực giống ta, bị quên kéo khóa quần, tất bị dính vào chân váy, mũ bị sờn, tóc bị cắt hỏng, bị rơi xuống cống trên đường đi dự tiệc v.v… Những sự cố nhỏ nhoi này chẳng thể biến ta thành quái vật được. Và ngược lại, hàng tỷ người cài khuy đàng hoàng, không bị rủi ro nhưng điều đó cũng chẳng làm cho họ trở thành một người hoàn hảo. Vậy tại sao ta không đường hoàng và từ tốn cài lại khuy áo, sửa chữa sai lầm một cách bình thản? Bạn có biết rằng, người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Một tin được đưa sai trên radio không được ghi nhớ lâu bằng bản tin cải chính sau đó. Vậy, đừng sửa chữa chi tiết sai sót bằng một thái độ sai lầm.
Hai – Nhanh chóng lấy lại tự tin cho bản thân. Tôi thì tự nhủ rằng, cho dù hở ngực, thì không phải ai cũng đủ tiền để mặc nhãn hiệu đồ lót này. Vậy người xấu hổ là ai đó đang âm thầm mặc một chiếc áo ngực cũ và xấu, chứ không phải là tôi! Nếu bạn bị bắt gặp đang… quên cài khóa quần, bạn hãy tin rằng bản thân bạn không phải là sứ thần ngoại giao đang trên đường đi trình quốc thư tới cho một vị thủ tướng nào đó, cho nên một lần quên kéo khóa quần chỉ chứng tỏ bạn hơi đãng trí, đầu óc hơi lão hóa như vài trăm triệu người khác trên đời, chứ không ảnh hưởng tới phẩm cách hoặc giá trị con người bạn, càng không thể hủy hoại tiền đồ của bạn.
Tôi nhớ ngày còn là thiếu nữ, trong một buổi hò hẹn, tôi đã phát âm sai tên tiếng Anh của lon nước ngọt 7up trước mặt người phục vụ và anh bạn trai mới quen. Hai mươi năm đã trôi qua, tôi tha thiết muốn gặp lại người con trai ngày ấy biết bao, để nói với cậu ta rằng:
“Anh ạ, em đã tránh mặt anh hai mươi năm nay chỉ vì một từ phát âm sai, em thấy thế là đủ rồi! Em vẫn dốt tiếng Anh như ngày xưa, nhưng giờ đây em đã biết, điều gì thực sự quan trọng với em, và điều gì chỉ là những vụn vặt không đáng bận tâm trong cuộc sống!”
Đúng thế. Vì bạn là phụ nữ, bạn không thể bị đánh gục bởi những thứ không xứng đáng với bạn.
2. Nhưng tự bạn đánh gục bản thân bạn:
Bằng sự day dứt, sự hối hận, sự xấu hổ, sự sợ hãi, sự lo sợ. Phụ nữ thường rộng lượng với đàn ông trong khi lại khe khắt với bản thân và phụ nữ khác. Trong khi đàn ông thì ngược lại, họ có thể tự tha thứ cho bản thân nhưng đòi hỏi rất nhiều tiêu chuẩn ở phụ nữ. Ví dụ như, đàn ông họ chẳng sợ mất trinh, họ chỉ sợ bạn gái mất trinh thôi.
Tôi đã nhiều lần được bạn bè, những cô gái trẻ, những bạn quen qua mạng v.v… thổ lộ điều tương tự. Họ đã mất nhiều hơn thế, bị lợi dụng hoặc bị lạm dụng tình dục, bị bạn trai bỏ rơi, bị từ hôn, bị chồng ngoại tình và bỏ. Thậm chí có một lần, một chàng trai cầu cứu tôi tư vấn khi bạn gái của chàng bị người lạ cưỡng hiếp.
Những cơn khủng hoảng này sâu sắc hơn tất thảy những tai nạn nhỏ nhoi tôi vừa kể. Bởi nó lấy đi những giá trị quan trọng, thậm chí chúng ta cho là quan trọng nhất đời: Trinh tiết, tự trọng, tình yêu, gia đình, hạnh phúc, thể diện, sự thiêng liêng của cảm xúc v.v… Tôi tin rằng chúng ta không thể dùng phép thắng lợi tinh thần, hay bất kỳ lời biện hộ nào để lừa dối bản thân vượt qua những khủng hoảng lớn như thế.
Nhưng chúng ta có quyền đứng lùi xa, nhìn vào tổng thể của cả một cuộc đời, một số phận, một con người để tìm cách hóa giải khủng hoảng. Bạn hãy tự hỏi xem, bạn thực sự cần gì, điều gì mới thực sự có giá trị với bạn?
Một cô gái bị chụp ảnh khỏa thân tống tiền đã thổ lộ với tôi rằng, cô ấy muốn chết.
Chàng trai có người yêu bị cưỡng hiếp nói với tôi rằng, anh sẽ mang dao đi giết chết kẻ khốn nạn kia.
Tôi nói, vậy thì kẻ tung ảnh khỏa thân không cầm dao giết bạn, mà chính cô gái nhẹ dạ đã tự giết mình đó thôi. Và kẻ hiếp dâm kia đáng lẽ chỉ cướp được thân thể cô gái một giờ, thì từ đây hắn đã cướp được tương lai của hai bạn cả đời. Thậm chí còn tống được chàng trai vào tù với tội sát nhân.
Bởi các bạn phải hiểu rằng, nếu bạn đã sống tốt, tích cực, thì bạn xứng đáng có một tương lai tốt đẹp. Bị hãm hiếp, bị bỏ rơi, bị lừa dối, bị phá sản v.v… thực tế nó giống như một tai nạn giao thông. Bạn không muốn nó, nhưng một ngày bất ngờ nó xảy ra, bạn sẽ không thể thay đổi nó được nữa. Tai nạn ấy sẽ cướp mất của bạn một cánh tay, một tình yêu, gia sản, một gia đình v.v… Bạn buộc phải chấp nhận và chung sống với khuyết tật ấy cả đời. Nhưng bạn muốn chặn đứng tai họa lại, hay bạn muốn tiếp tục tự vơ vào bản thân vô số tai họa nữa, bằng cách tự tử, bằng cách giết kẻ đã hãm hiếp (mà không tố cáo hắn), bằng cách phạm pháp, bằng cách lo sợ cả đời, tự khép mọi cánh cửa của cuộc đời mình?
Tôi nhớ những bài báo viết về nữ hoàng talk-show Mỹ Oprah Winfrey  đã vượt qua việc bị hãm hiếp lúc còn tuổi thiếu nhi và mang thai khi mới 14, để sống và thành đạt như hôm nay. Chắc còn nhiều người nhớ đệ nhất phu nhân Evita Peroni của Argentina cũng từng mang một quá khứ đầy gánh nặng. Chúng ta không vượt qua khủng hoảng để đạt được giàu sang, nổi danh hay bất cứ sự lộng lẫy nào. Cũng không có một kịch bản nào soạn sẵn, một giải pháp nào chung cho mọi số phận. Nhưng nếu không hóa giải được khủng hoảng, bạn sẽ không có cơ hội nào khác để thoát khỏi nó.
Hãy thử nghĩ rằng, tình yêu quan trọng hơn hay màng trinh quan trọng hơn? Nếu người yêu bạn nói màng trinh quan trọng hơn, bạn hãy tránh xa anh ta cùng những tay đàn ông chỉ yêu màng trinh của bạn chứ không hề yêu con người bạn với những giá trị sống của bạn.
Nếu sự hận thù hoặc cơn sụp đổ làm bạn hoa mắt, hãy nghĩ rằng bạn luôn có cơ hội sống khác, bạn luôn có những lựa chọn tử tế hơn. Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ.
Tôi rất muốn nói với người phụ nữ đang đau khổ vì bị chồng phản bội rồi li dị chị, rằng, thực ra chị không mất gì cả, không mất tình yêu hay mất gia đình, không mất người đàn ông của chị. Chị chỉ mất đi thứ mà chị chưa từng có mà thôi. (Hoặc mất đi thứ mà chị tưởng chị có thôi). Chị chỉ chưa tìm ra người đàn ông của chị mà thôi, đó đâu phải lỗi của chị, một người đã yêu và đã hết mình, chân thành?
Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp?
Đôi khi, tôi cũng rơi vào những cơn khủng hoảng, khi cuộc sống chẳng được như mình mong muốn, những thất bại liên tiếp, những sức ép quá lớn, hoặc gặp những chỉ trích quá nặng nề. Tôi thường thở sâu, ngồi yên suy nghĩ, và tự hỏi, mình có đang sai lầm không? Cách mình giải quyết sắp tới liệu có phải sai lầm không? Nếu mình là người khác, mình sẽ làm gì?
Và quan trọng hơn, tôi luôn tự nhủ: Nếu không từng sai sót, không từng mất mát hay lầm lẫn như thế, hẳn tôi đã không ở vị trí của tôi ngày hôm nay.
Vậy, có điều gì xứng đáng để đánh gục và hủy hoại ta hôm nay nữa?
Trang Hạ

Viết cho mình....

Nên duy trì một thói quen viết ra những cảm xúc của mình dù thật hoang mang, dù thật bức bí, dù thật vui tươi, dù thật màu hồng.....tại sao không nhỉ ?

Mình quyết định chôn xuống đất những thứ feeling mà mình đã có trong thời gian với một người cho dù quyết định nào phần nào mình dựa vào chuyện bói toán nhưng cũng có làm gì được hơn thế đâu. Bye bye anh, người đã cho em thấy lại cảm giác là mình chưa hoàn toàn chán ghét đàn ông và vẫn có người có thể làm cho em rung cảm. Passion đôi khi cũng là một thứ xa xỉ dù mình có thể cố nhưng lại với.....

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

AQ với chính mình....

" Qui ne peut supporter le mal ne vivra pas pour voir le bien." Proverbe juif

Chắc là sẽ đi tìm việc khác....

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Lại ăn cắp bản quyền tiếp...

Tình yêu không phải là một thứ bảo đảm được đáp lại.

Ăn cắp bản quyền...

Nhưng mà mình thấy đúng:

Hãy nhảy múa đi, như chẳng có ai nhìn
Hãy hát đi, như chẳng có ai nghe bạn
Hãy yêu đi, như bạn chưa bao giờ bị tổn thương
Hãy làm việc đi, như thể bạn chẳng cần tiền
Hãy sống đi, như hôm nay là ngày cuối cùng.