Bài đăng Phổ biến

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Rất nhiều người... khi đã lướt qua nhau... sẽ trở thành xa lạ.

Càng ngày mình càng cảm thấy câu:

Cuộc đời là những chuyến đi
Gặp nhau rồi lại chia ly là thường !

Chuẩn bị tinh thần cho những sự đến đi ....

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Mình cũng thấy là rất đúng....

Copy của Mèo điệu blog:

Tôi có đọc một entry của một người chị, nói rằng:

"Cuộc đời có thể có thứ tình cảm không thể thay thế, nhưng không có ai là không thể thay thế".

Tôi đã ngẫm nghĩ, và cảm thấy là nó đúng, ở thời điểm đọc entry này, để tự an ủi lòng mình rằng, đôi khi, cần quên đi một ai đó. một cách dũng cảm nhất, có thể, để tâm hồn an nhiên hơn [hoặc vô cảm hơn].

Nhưng sau một thời gian, khi trải qua những giây phút chiêm nghiệm, tôi lại nhận ra rằng, có những khoảnh khắc tôi nhớ một ai đó da diết. Chỉ có một ước mong mãnh liệt là chính người ấy - Đúng, chính người ấy, chứ không phải một ai khác, đến ngồi vào chiếc ghế ấy, chạm tay vào những ly tách ấy, nói cùng tôi những câu chuyện không đầu không cuối ấy, hay đơn giản chỉ là im lặng và cùng nhau ngắm phố phường. Tôi đã hòng tìm kiếm những cảm giác tương tự ở những người khác, nhưng nhận lại, chỉ là sự trống rỗng. Trống rỗng đến tuyệt vọng. Con người thay thế ngồi bên tôi kia, chỉ như sự lấp chỗ trống lố bịch. Tôi đang tự làm lố bịch chính bản thân mình, và có lỗi với người có tấm chân tình đến sau.

Mỗi một người, đều có vị trí riêng của mình.
Đừng vì tha thiết, hay đau khổ, hay trốn chạy, mà kiếm tìm những sự bù đắp khập khiễng.
Thiết nghĩ, điều bạn nên làm, đó chính là ĐỐI DIỆN và CHẤP NHẬN sự DUY NHẤT của mỗi cá thể. Làm lành vết thương của mình trước, tĩnh tâm trước, biến đổi chính con người mình để không bi lụy vì quá khứ, để từ đó thấy trân trọng những người đã trải nghiệm cùng mình.

Hãy khép chặt lại tất cả những buồn đau, công nhận nó như một vết sẹo thuộc về thân thể, tinh trí mình, chứ không phải chối bỏ. Mỗi vết sẹo, ta trải qua, đều làm cho chính ta trong hơn, bao dung hơn, điềm tĩnh hơn.

Và bạn sẽ nhận ra:

"Cuộc đời có những thứ tình cảm không thể thay thế, có những con người không thể thay thế. nhưng không có vết thương nào là không thể liền da".

Hãy nếm trải các phong vị khác nhau của cuộc đời. Cớ sao cứ bắt người này phải giống người kia? Cớ sao cứ bắt ngày hôm nay phải giống hôm qua? Hãy nhìn nhận đúng về bản thân mình, cũng như vị trí của mỗi con người xuất hiện trong cuộc đời mình.


Tuyệt đối, không bao giờ có sự thay thế.
 
Ps của mình: Cảm ơn anh đã bước qua đời em để em trải qua những tình cảm không đầu không cuối, không dám tiến, không nỡ lui. Thổn thức mỗi khi trời trở gió. Bình thản và lạnh lùng mỗi khi đứng trước anh.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Travail....

Mình vừa được giao một nhiệm vụ khó khăn với mình tại thời điểm này, với con người hiện tại của mình. Nếu là trước đây thì không hỏi mình cũng nói, còn bây giờ thì chỉ có thể là dire la verite dans la mesure possible mà thôi. Rồi mối quan hệ không đầu không cuối kia nữa, mình phải tự xác định với chính mình thôi. Sẽ khó khăn đấy vì từ bỏ không phải là chuyện dễ. Nói là bẫy thì có thể hơi quá nhưng cũng là 1 challenge cho mình. Mình biết con đường mình phải đi nhưng sao mỗi bước đi lại khó khăn đến thế. Đến đâu biết đến đó, để mai tính vậy.

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Mình hiểu nhưng chẳng làm gì khác được cả, cười thôi...

" Un seul être vous manque, et tout est dépeuplé." Alphonse de Lamartine
Le coeur a ses raisons que la raison ne connaît point.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Một tí chính trị...

CHU DUNG CƠ "HIỂU ĐỜI"

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày.
Qua một ngày vui một ngày.
Vui một ngày lãi một ngày.

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.

Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.


Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…).
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.


Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

Vạn sự tùy duyên (2)... Em tin vào 1 chữ DUYÊN

Sợi dây tình yêu (blog Trang Hạ)


Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

Sexy di chet di mat thoi...

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=wpqtEGtVko

Cac cu ngay xua ghe vay dau.

THIEN THU MONG TINH

1.

Em đã đưa anh, em đã đưa anh đi vào tình tự
Anh cũng theo em, anh cũng theo em tới nơi đợi chờ
Tình, tình tự này, tình nơi chung gối
Chờ, chờ đợi này, đến kiếp duyên đôi

Em níu lưng anh, em níu lưng anh
Như những con sâu cuộn tròn
Anh cắn môi em, anh cắn môi em
Ngây ngất trong muôn ngàn nụ hôn


2.

Em đã đưa anh, em đã đưa anh ra vùng thẹn thùng
Anh cũng theo em, anh cũng theo em thoát ly ngại ngùng
Tình, tình của mình, tình không ngăn cấm
Tình, tình địa đàng, hơn cõi thiên tiên

Em quấn chân anh, anh gác chân em
Ta khoá nhau trên giường tình
Anh uốn lưng cong, em ưỡn lưng ong
Cho sét âm dương nổ tung


3.

Tình là không kinh hãi, tung dây trói buộc
Tình là không gian dối, yêu không ngần ngại

Ta đã yêu nhau, ta đã yêu nhau trong nhiều mộng đẹp
Ta cũng yêu nhau, ta cũng yêu nhau với da thịt mình

Tình, tình tự này, trời cho ta đấy
Tình, tình tự này, giữ lấy cho nhau

Tình, tình tự này, giữ lấy cho nhau
Tình, tình tự này, giữ lấy cho nhau!
 

Đích đến...

Học cách yêu vô điều kiện.
Học cách yêu không sở hữu
Yêu
Yêu
Yêu là bởi vì nó tồn tại trong tim.


Yêu tự do của bản thân mình.

tiep tuc an cap ban quyen....

Lẩn thẩn giữa trăm chiều dở dang...

 
Chiều nay gọi cho bạn, bỗng nhiên sau đó suy nghĩ nhiều... có lẽ phải thay đổi thôi, phải lên kế hoạch và thực hiện ngay từ bây giờ. Nghĩ cũng đúng, đời phải liều liều một tí nó mới vui, chứ cứ cẩn trọng quá lại mất nhiều.


Cảm thấy cuộc đời quá ngắn ngủi để ở bên nhau, để yêu nhau, để bù đắp cho nhau sau bao nhiêu thiếu hụt, mất mát và khổ đau... Cuộc sống cơm áo gạo tiền đôi khi làm ta quên mất mình là ai trong cuộc đời này, để mà sống mà yêu cho trọn vẹn... Mà làm quái gì có cái gì trọn vẹn. Chỉ là nói thế thôi, chứ người ta đến với nhau cũng chỉ là muốn thỏa mãn chính mình nhiều hơn là cho người kia. Bởi vậy đừng bao giờ yêu cầu người khác phải ở bên mình, khi chính mình không thể làm cho người ta vui, bỏ hết mọi thứ để chạy đến. Chỉ có thể là ân cần khi người đến, và nếu người muốn đi, hãy để người ra đi. Chỉ cần người đi, hãy nói lời từ biệt trân trọng những giờ phút đã ở bên nhau. Vậy là đủ.


Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể dung hợp được với kiểu đàn ông bội bạc đến tàn nhẫn và lạnh lùng như chẳng có trái tim. Kiểu người như thế chẳng thể nào sống có hậu. Ngày hôm nay bên nhau ngày mai lại có thể ngoảnh mặt như không hề quen biết. Đời đâu cần phải thế. Âu cũng là cái liễn. Cuộc đời đôi khi phải chó má thế ta mới trưởng thành, mới hết suy nghĩ ngây thơ và... bớt yêu điên cuồng ngu ngốc.


Gặp lại một người xưa, lại là một người đã thầm thương trộm nhớ mình những năm tháng cũ... Anh cũng đã có gia đình, 2 con. Anh nhìn mình trân trối, đôi khi như nghẹn lời, có vẻ như thương cảm cái hoàn cảnh lỡ làng của mình bây giờ. Nhưng anh nói một câu làm mình cảm động và nhớ. Rằng anh luôn tin tưởng em, vì em đã không gặp được người hiểu em mà thôi. Những cô gái cá tính như em hoàn toàn biết mình muốn gì, cần gì. Trước đây anh đã sợ không làm chủ được em, bây giờ không hẳn là tiếc nuối, nhưng thương em quá... Đó chính là một người đàn ông đích thực, dám đối diện với mọi chuyện của cuộc đời mình.

(Mình đã nghĩ : Tình yêu anh không đủ lớn để giữ em lại, chỉ cần tình yêu ấy đủ, là có thể làm chủ được em rồi, mà biết thế nào là đủ anh nhỉ^^)


Người ta nói, những người đã từng yêu nhau, thì đã là một phần cuộc đời của nhau... huống hồ chi những người đã từng là vợ chồng, mà vẫn có thể múc nước đổ đi. Vậy có khi, yêu nhau một ngày trọn vẹn rồi ra đi, mà nhớ nhau hoài, có khi còn tốt hơn.


Em về gói bánh phu thê
Gói đi gói lại cơn mê lòng mình...



P/s:
Nhớ câu anh hỏi: em định ở vậy đến bao giờ... ?
Làm sao mà em trả lời được, hả anh !

minh thich...

Em về gói bánh phu thê
Gói đi gói lại cơn mê lòng mình

Nguyen Trong Tao.

Chia dong tu Yeu

Bai cua Meo dieu nhung chi dong y voi moi cau cuoi:

Chia dong tu Yeu o thoi hien tai: Yeu nhu chua tung yeu.

Bai nay hay a nha du khong phai cua minh...

AQ

Ngày xửa ngày xưa yêu lần đầu ngu vãi lúa, cứ nghĩ yêu là mãi mãi. (=it's me)
Yêu lần thứ hai vẫn chưa hết ngu, vẫn cứ nghĩ đây là mối tình cuối cùng của đời mình.


Yêu đến lần thứ ba, khi sống đã quá nửa đời người, mới vỡ ra yêu chỉ là một bữa tiệc, rồi sẽ có lúc tàn, bữa tiệc ấy hoành tráng hay ngon lành hay say túy lúy tùy thuộc vào hai kẻ... đang nhậu (với) nhau. Và thế là tranh thủ chén thôi. Dek thèm nghĩ nữa.
 
Chả phải sao ? Bây giờ sơn hào hải vị đầy ra đấy. Ta vẫn thường nói, không phải ăn (uống) cái gì, ăn (uống) ở đâu, mà là ăn (uống) với ai. )

Đã chén là không nghĩ, nhá.

Nghĩ lại mất ngon.

Mà cứ tưởng tượng đi, bạn đang thưởng thức ung dung ngon lành món chả giò giòn rộm và thơm lựng, tự nhiên người cùng chén lại bảo bạn ăn món tráng miệng đi cho nhanh còn ấy nữa (ấy ở đây là dọn rửa, hihi), thế là bạn mất cả hứng, bạn có còn muốn ấy nữa hay không ? (ấy ở đây là... tùy nghĩ, nhé !^^).

Thế nên tiệc tùng thì phải có hứng và phải vui đúng không. Không vui thì đi dự tiệc làm gì. Ở nhà đắp chăn ấy một mình cho nó lành (à quên, ấy ở đây là tự sướng hay đọc sách hay làm gì cũng được - tùy )


Cuối cùng: tin tưởng rằng đời ta còn chén còn say được với niềm hân hoan vô bờ bến là sờ ương sương sắc sướng rùi. Tiệc tàn thì ta sẽ tỉnh vậy.

Là mình hôm nay đấy... đừng để đến chiều lại down nhé....

Telle l'Alouette, vous volez d'ami en ami pour colporter d'excellentes nouvelles

Les conséquences de la colère sont beaucoup plus graves que ses causes.

" Quand un homme est fou d'une femme, il n'y a qu'elle qui le puisse guérir de sa folie. " Proverbe Chinois. Quá đúng, nếu đó là tình yêu thực sự và mình thì chỉ mong chờ có thế.

Hôm qua mình đã định viết một bài về sự hoang mang của mình khi quyết định từ bỏ mà trong lòng không ngừng kêu gào hãy quay lại với em đi anh, đừng đi như thế, em đợi anh mà. Hôm nay thì tâm trạng đó đã đỡ hơn, bớt khóc lóc, thêm cười vui. Nhưng cũng chắc còn phải khóc lóc vài lần nữa, có sao đâu mình là phụ nữ luôn yếu mềm mà....:)

Vous saurez prêter une oreille des plus attentives à cet ami qui vous le demandera. En règle générale, on aime se confier à vous, car vous essayez toujours de prendre un instant de votre temps précieux pour écouter les confidences des uns et des autres. Ce qui d'ailleurs, est assez contradictoire, car vous-même vous avez très souvent du mal à vous confier ? Est-ce vrai ? A revoir moi-meme.

Vous avez vos propres critères de beauté et vous vous y tenez.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Si tu veux être aimé, aime.

Đôi khi việc yêu một người chẳng liên quan gì đến việc người đó có yêu mình hay không :)

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Thong dong...

"Những xúc cảm nhất thời khi được khen, bị chê, còn mất... chỉ là những xúc cảm. Nó đến rồi đi, đừng để ta buồn phiền. Hãy thanh thản, thong dong bước đi giữa đường đời".
Thích Nhất Hạnh.

Đàn bà ba mươi...

Những thứ không đong đếm được

Ba mươi chẳng còn đủ trẻ trung tươi mới, thì biết dẫu có áo hai dây trễ tràng váy ngắn ra đường cũng chả níu nổi một cái ngoái nhìn xoa xuýt. Cái đẹp đã thành đằm lại. Cái đẹp khôn ngoan biết làm thế nào để làm dừng lại một ánh mắt đàn ông khờ dại.

Dù cứ nhùng nhằng né tránh bằng cách này hay cách khác, dù cứ giật mình thon thót không mong cái lúc cần viện trợ thêm vài bạn tri kỷ để chụm đầu cùng thổi cho tắt hết mấy chục cây nến cắm chi chít trên mặt bánh sinh nhật. Thì cũng đến một ngày dũng cảm ưỡn ngực thừa nhận - Ừ thì ta đã ba mươi.
Ba mươi chẳng còn đủ trẻ trung tươi mới, thì biết dẫu có áo hai dây trễ tràng váy ngắn ra đường cũng chả níu nổi một cái ngoái nhìn xoa xuýt. Cái đẹp đã thành đằm lại. Cái đẹp khôn ngoan biết làm thế nào để làm dừng lại một ánh mắt đàn ông khờ dại.

Cái đẹp xui người ta khắc nghiệt bỏ đói bản thân cả tuần trước ngày du lịch, để khấp khởi hàng đêm mơ màng quyến rũ áo tắm hai mảnh thả bộ trên cát và đốt hết mấy thẻ nhớ máy ảnh của chồng, thay vì ru rú ẩn nấp cả mùa hè ở nhà, dị ứng toàn phần với khái niệm nước, không biển không bể bơi. Rồi mỗi tối đứng trước gương và băn khoăn tự hỏi “Sao những nơi cần cong lại thẳng? Còn cái nên phẳng phiu thẳng thớm thì lại tròn trịa núng nính thế kia?”.

Nếu chẳng may gặp ngày xấu giời phải trả lời chất vấn về thân hình độ này hơi quá trọng lượng, và đuôi mắt hình như mờ ảo nếp nhăn, thế nào cũng đổ “tại tuổi ấy mà”. Khi ấy, tuổi tác là tấm bia đỡ đạn cực kỳ hiệu quả.

Ba mươi, nếu chẳng bởi thiếu may mắn, hoặc tại những nỗi đau xưa cũ không thể lành sẹo, vì kén chọn, hoặc quá đam mê cuộc sống độc thân tự do không ràng buộc, thì cũng đến lúc mỉm cười biết ta đã là gì trong một đời sống của một người đàn ông hai mươi mấy năm trước còn hoàn toàn xa lạ trong cuộc đời mình.

Người đàn ông cần được yêu thương chăm sóc, cần được chia sẻ một góc những gánh nặng cuộc sống mệt mỏi, cần được nhớ những thói quen hàng ngày, cần một người chờ đợi sau những chuyến đi xa. Hoặc thậm chí chỉ là cần có người uống cùng một ngụm bia mở đầu của một bữa tối có những món ăn ưa thích. Người sẽ chặn ngang khi nghe kể đến lần thứ mười câu chuyện cũ, sẽ bực lắm, rồi lại quên cho đến lần thứ mười tiếp sau.

Ba mươi tự tin, thấy những lời ve vuốt tán tỉnh vu vơ ngoài kia chẳng đáng lưu tâm bằng một lời phàn nàn khó nghe ở nhà. Những hương nước hoa đàn ông nồng nàn phảng phất đi ngang cũng không sánh được thứ mùi quen thuộc - mùi thơm dịu từ mái tóc cứng ram ráp - mùi mồ hôi hăng hắc khi ngồi sau úp mặt vào lưng gầy - mùi nước xịt toàn thân quyện cùng vị khen khét của khói thuốc lá nơi mấy ngón tay đã sần chai.

Đi trên phố, thấy thoáng qua một vóc dáng kiêu sa, còn giục giã chồng phóng xe vượt lên hầu xem xinh xấu thế nào. Nên có ngày bất chợt đọc tin nhắn “Honey, mai đi café nhé!” thì vẫn phơi phới dặn lòng nhớ sáng hôm sau nhắc hũ mật ong lên đường tới chỗ hẹn, nhớ mang theo điện thoại để tiện bề liên lạc với bạn gấu háu ăn kia. Thế nào buổi trưa cũng sẽ được rung đùi nhận báo cáo “Đã về nguyên vẹn. Chỉ là công việc. Không có gì”.

Ba mươi tuổi, đã biết sau cùng mình muốn gì, nên làm gì và để được gì. Một hôm dọn dẹp, thấy lại nhật ký cũ chín năm. Thẫn thờ đọc, buồn, nước mắt lặng lẽ bò dọc ngang trên mặt. Thấy thương mình không thể tả. Mơ hồ nghĩ, mình đã ra sao, nếu cuộc đời đi theo lối cũ. Sẽ buồn nhiều hơn hay hạnh phúc nhiều hơn. Giờ này mình có ngồi đây mà lại ôm quyển nhật ký năm mười tám tuổi? Cho đến khi thảng thốt nhìn kim đồng hồ.

Thế là bếp lại đỏ lửa, những món nóng sốt thơm ngon. Nến hoa hồng lại thắp, hương thoang thoảng quyến rũ đam mê. Âm nhạc lại vang lên. Quyển sổ lại vùi vào cùng bụi. Để rồi lao xuống nhà im lặng ôm xiết chồng còn đương ngơ ngác nơi bậc cửa, băn khoăn không hiểu hôm nay mình lại có lỗi gì với vợ hay sao.

Ba mươi, đủ hiểu hôn nhân là một lăng kính đa sắc chứ không chỉ màu hồng. Khó khăn, lo toan, bất đồng, khao khát chung riêng... cứ thi nhau len chân vào cuộc sống. Tranh cãi, cáu giận, đổ vỡ, tung hê và đau đớn, đổ lên đầu nhau. Để được gì? Nước mắt của em. Đêm u uất khói thuốc của anh. Sau cùng tự nhủ, lau nước mắt và đứng lên thôi. Sẵn sàng cho nhiều âu lo còn chờ ở cuộc sống phía trước. Hãy dành thời gian sống mà yêu nhau cho đủ. Rồi tay lại nắm lấy tay. Và cùng học cách yêu hết cả những thói xấu của nhau.

Ba mươi. Mê mải rong chơi. Cho đến ngày đôi chân thấy mệt. Nhìn sang vẫn thấy còn ít nhất một người đồng hành ở bên, luôn tận tụy và chung thủy, người sẽ chẳng bao giờ ném ta vào cảm giác bị bỏ rơi đơn độc. Thế là nghĩ nhiều tới những giá trị gia đình, những giá trị gắn kết và cần vun đắp. Chợt thấy mình rõ ràng còn rất thiếu, bên những gì đang có. Ba mươi trở thành giục giã, bởi một tiếng trẻ thơ.

Đàn bà ba mươi tuổi.

Đời sẽ đáng nhớ hơn quên.

Thái Thanh Trà
Nếu chị vẫn chưa gặp người đàn ông lý tưởng thì...?

... thì tôi đợi tiếp! Tôi nghĩ, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Có phải ai cũng gặp người đàn ông lý tưởng của mình khi họ mới đôi mươi? Hay tất cả những người đàn ông mà phụ nữ đôi mươi ngoài kia đã gặp đều là người lý tưởng của họ rồi chăng?

Tháng này mình sẽ sống ra sao ???

Verseau, vos amours

Du charme, du sex-appeal, Vénus vous place au coeur de tous les désirs. Célibataire, vous montrerez d'ailleurs une certaine audace pour les nouvelles expériences. Pas question de s'ennuyer en votre compagnie ! La révolution au foyer est en marche... En couple, de nombreux échanges musclés avec votre partenaire et vos proches sont à prévoir. Vous voudrez recadrer des situations pesantes. Vous vous exprimerez parfois de manière agressive ou trop passionnée. Vous exigerez certaines réformes et changements, pas toujours du goût de votre entourage.
 

Verseau, votre travail

Planning chargé ! Tant sur le plan privé que social. Des négociations suspendues pourraient reprendre et vite donner un résultat concret. De nombreuses tâches seront à remplir pour faire aboutir vos projets, nouveau partenariat, renouvellement d'un CDD ou feu vert pour développer un projet. Certains auront envie de s'impliquer à fond dans des questions immobilières suivies de tractations financières positives. Une construction et une consolidation de vos plans que vous devrez avant tout à votre grande conscience professionnelle.

Conseils pour vous Verseau

Ce n'est pas la présence de nombreuses planètes en Bélier qui va ralentir votre rythme. Sans vouloir vous faire peur, ne poussez pas cette conduite trop loin ! Votre système circulatoire et votre tension artérielle vont vous rappeler à l'ordre (maux de tête). Vous serez souvent tenter de passer en force, de faire fi des conseils de vos proches. Attention, la fatigue va vous rattraper. Prenez absolument le temps de vous reposer. Même si vous n'appréciez ni les critiques, ni les leçons : écoutez au moins les SOS de votre corps.

Verseau, votre vitalité

Un jour prêt(e) à soulever des montagnes, le lendemain sans ressort à grignoter des sucreries devant la télévision, pas toujours linéaire votre énergie ! Certains problèmes relationnels avec vos proches plomberont votre moral, alors faites ce qu'il faut pour les régler sans tarder. Mal à l'aise dans un climat social électrique, la pression ambiante vous mettra les nerfs à vifs. Utilisez vos énergies positives pour avancer dans un domaine qui vous intéresse, densifier vos réseaux amicaux ou développer un projet immobilier.
 

Verseau, vos finances

Avec le Soleil en Taureau, famille et questions matérielles seront liées. Même si aucune planète ne bouscule vos secteurs financiers, Pluton se chargera de mettre son grain de sel ! Bien reliées au Soleil, vos démarches financières porteront leurs fruits. Des rentrées, mais aussi des dépenses pour vos proches, à vous de jongler le mieux possible ! Vénus fera fonctionner vos neurones de manière à sauvegarder vos intérêts. Vous vous efforcerez de faire rentrer de l'argent par tous les moyens. Astuces et plans débrouilles vous réussiront.
 

Verseau, vos Astro-date

Semaine du 1er au 8 : réglez les affaires familiales et financières pendant le Nouvelle Lune du 3 en Taureau. Négociations délicates côté travail.
Semaine du 9 au 15 : Lune Croissante du 10 en face de votre signe pour faire votre mea-culpa auprès de vos proches. Belle surprise côté finances.
Semaine du 16 au 22 : amours ensoleillées. Planning chargé. La pleine Lune du 17 en Scorpion favorise relationnel et échanges constructifs. Alimentation à revoir.
Semaine du 23 aux 29/30/31 : ne tirez pas sur la corde le 29. Fatigue nerveuse.

Khi con người ta biết đích đến của mình dù đường còn dài và còn nhiều gian lao...

Đừng đòi hỏi sự an toàn. Nếu bạn đòi hỏi sự an toàn, bạn sẽ luôn bất an. Bạn hãy chấp nhận sự không an toàn, rồi nó sẽ biến mất. Đây không phải là điều nghịch biện, đây là sự thật. Cho đến giờ phút này bạn còn tồn tại, tại sao bạn lại phải lo lắng về ngày mai ? Nếu bạn có thể tồn tại vào ngày hôm nay, tồn tại vào ngày hôm qua thì ngày mai cũng sẽ tự chăm sóc lấy nó.

Đừng nghĩ đến ngày mai, hãy hoạt động tự do. Khi bạn sống trong tự do, mỗi khoảnh khắc sẽ mang đến cho bạn một thế giới mới, một đời sống mới... Mỗi khoảnh khắc sẽ trở thành sự tái sinh.

Bởi những thứ không xứng nhất lại chính là phép thử cho Tình yêu thật sự giá trị trong bạn, chứ không phải tình yêu dựa vào phẩm chất của đối tác, của những thứ ngoại cảnh mang lại" => không phải ai cũng chiêm nghiệm được những điều này, họ mải mê đi tìm tình yêu ở người khác để rồi luôn thất vọng và đau khổ, trong khi họ không biết yêu và thực sự không yêu ai cả. họ cố chứng tỏ bản thân mình nhưng lại lầm tưởng đó là tình yêu.